Sáng hôm sau, tiếng chuông báo thức sinh học của Diệu Đình vang lên đúng 6 giờ. Sơ Nguyệt thức giấc muộn hơn một chút, ánh sáng ban mai xuyên qua tấm rèm mỏng, tạo nên những vệt sáng lãng mạn trên tấm thảm.
Cô xuống phòng ăn lúc 7 giờ rưỡi. Diệu Đình đã ngồi ở vị trí chủ tọa, với một tờ báo tài chính và một tách cà phê đen. Bữa sáng được bày biện cầu kỳ: bánh mì nướng, trứng Benedict, và một đĩa hoa quả tươi.
Không có tiếng nhạc, không có cuộc trò chuyện nhỏ. Không khí chỉ có tiếng chạm nhẹ của thìa dĩa và tiếng lật trang báo. Đây chính là Quy tắc Im Lặng cô đã quá quen thuộc, nhưng giờ đây nó khiến cô cảm thấy bị cô lập.
Diệu Đình gấp tờ báo lại, đặt nó ngay ngắn bên cạnh đĩa ăn. Anh nhìn cô, ánh mắt sắc sảo đánh giá từ mái tóc đến bộ đồ ở nhà thanh lịch.
“Chú có vài điều cần nói rõ, Sơ Nguyệt,” anh mở lời, giọng điệu khô khan như một bản hợp đồng. “Cháu đã là người trưởng thành, vì vậy một số quy tắc sẽ được điều chỉnh để phù hợp với tình trạng mới, nhưng vẫn đảm bảo sự an toàn và danh dự.”
Anh liệt kê một cách chi tiết:
Về Người Khác Giới: "Cháu có thể tự do hẹn hò, nhưng tất cả mọi người đàn ông muốn bước vào biệt thự này đều phải được chú xác nhận thông tin lý lịch và mục đích hẹn hò."
Về Giờ Giới Nghiêm: "Nếu cháu về nhà sau 11 giờ đêm, cháu phải thông báo cho chú trước ít nhất hai giờ. Đây không phải là sự kiểm soát, mà là sự bảo hộ."
Về Không Gian Riêng Tư: "Phòng làm việc của chú, phòng đọc sách, và khu vực làm việc trên tầng ba là khu vực cấm. Chú tin rằng cháu hiểu rõ ranh giới này."
Sơ Nguyệt đặt chiếc nĩa xuống. Cô mỉm cười, một nụ cười thách thức nhưng ẩn chứa sự ngọt ngào.
“Cháu hiểu rõ trách nhiệm của chú, Diệu Đình. Nhưng cháu có một câu hỏi về quy tắc số ba.”
“Cháu nói đi,” anh đáp, thái độ bất động.
“Quy tắc này đã được đặt ra từ khi cháu còn bé. Nhưng bây giờ, cháu nhận thấy cảm giác 'cấm' trong biệt thự này trở nên rõ rệt hơn bao giờ hết. Chú lo lắng điều gì?”
Ánh mắt Diệu Đình trở nên lạnh lẽo. Anh dựa lưng vào ghế, đan hai tay vào nhau. “Chú không lo lắng điều gì. Chú chỉ đang đảm bảo rằng mọi thứ phải theo trật tự. Sự hỗn loạn là điều không được phép tồn tại trong cuộc sống của chúng ta, Sơ Nguyệt.”
“Vậy nếu cháu vi phạm, sự hỗn loạn sẽ là hình phạt, hay là điều chú Diệu Đình thật sự khao khát?” cô hỏi thẳng, nhìn sâu vào đôi mắt chứa đựng sự kìm nén của anh.
Anh nhắm mắt lại trong một khoảnh khắc rất ngắn, gần như không thể nhận ra. Khi anh mở mắt, vẻ lạnh lùng đã trở lại, mạnh mẽ hơn.
“Giang Sơ Nguyệt. Cháu không nên cố gắng thử thách giới hạn của chú. Cháu đã lớn, và cháu nên biết điều gì là quan trọng nhất đối với tương lai của cháu.”
Cô biết rằng cô đã chạm đến ranh giới. Anh đang cảnh báo cô bằng cách nhắc lại danh phận.
“Cháu đã rõ, thưa chú giám hộ,” cô nhún vai, giọng điệu có chút mỉa mai. “Cháu sẽ tuân thủ. Nhưng cháu cũng muốn đặt ra một quy tắc nhỏ cho mình.”
Anh hơi nhếch mép, như thể đang nghe một câu chuyện cười. “Quy tắc gì?”
“Quy tắc tò mò.” Cô chống cằm, nhìn anh. “Cháu có quyền tò mò về mọi thứ trong ngôi nhà này, bao gồm cả những vết son môi màu đỏ rượu không rõ nguồn gốc trên chiếc ly của chú tối qua. Và cháu sẽ tìm hiểu về chúng.”
Ngón tay Diệu Đình đang gõ nhẹ lên bàn bỗng dừng lại. Gương mặt anh vẫn bình tĩnh, nhưng Sơ Nguyệt thấy sự kiểm soát của anh đang lung lay.
“Đừng phí thời gian vào những chuyện vô nghĩa,” anh nói, gằn giọng.
“Với cháu, những chi tiết đó không vô nghĩa. Nó là mật mã của ngôi nhà này, Diệu Đình. Và cháu đang cố gắng giải mã.”
Cô đứng dậy, chủ động kết thúc bữa ăn. Trước khi rời đi, cô đặt một quả dâu tây đã cắn dở lên mép ly cà phê của anh, ngay vị trí vết son đỏ đêm qua đã từng ở đó. Đó là một dấu ấn tinh nghịch nhưng đầy khiêu khích.
Anh nhìn theo bóng lưng cô, rồi nhìn xuống quả dâu tây đỏ tươi trên chiếc ly trắng. Khuôn mặt anh trở nên u ám.
Cô đang cố tình. Diệu Đình tự nhủ. Cô đang thử thách sự kiềm chế của mình.
Anh cầm lấy quả dâu tây, nhìn nó một lúc, rồi đưa nó vào miệng. Vị ngọt lạnh hòa quyện với vị đắng của cà phê đen, tạo nên một hương vị hỗn loạn, giống hệt như cảm xúc đang khuấy động bên trong anh.
Anh biết, chiến tranh lạnh đã bắt đầu. Và người giám hộ này sẽ phải tìm cách dập tắt ngọn lửa đang bùng lên từ chính đối tượng anh phải bảo vệ.