Sơ Nguyệt không có ý định tuân thủ quy tắc "khu vực cấm" mà Diệu Đình đã đặt ra, ít nhất là về mặt tinh thần. Cô biết rằng anh cần thời gian để làm việc, và thời gian đó thường bắt đầu ngay sau bữa sáng.
Khoảng 10 giờ sáng, khi Diệu Đình đã yên vị trong phòng làm việc trên tầng ba, Sơ Nguyệt quyết định thực hiện một hành động mang tính phá hoại đối với sự kiểm soát của anh.
Cô mở vali, lấy ra một chiếc váy lụa mỏng màu xanh ngọc bích, dài đến đầu gối, và đi thẳng vào phòng tắm. Sau đó, cô không mặc váy mà chỉ quấn độc một chiếc khăn tắm trắng muốt quanh người, độ dài chỉ đủ che đi những phần cần che. Mái tóc ướt rủ xuống vai, một vài giọt nước còn đọng lại trên xương quai xanh thanh mảnh.
Cô bước ra khỏi phòng, không đi xuống cầu thang chính, mà đi thẳng đến khu vực phía sau. Cô giả vờ đang tìm kiếm thứ gì đó trên tầng lửng, nơi gần với cầu thang phụ dẫn lên phòng làm việc của anh.
Cô biết anh sẽ nghe thấy.
Biệt thự Bách luôn yên tĩnh, đến mức tiếng động nhỏ nhất cũng trở nên rõ ràng. Tiếng chân trần của cô trên sàn gỗ lạnh lẽo, tiếng cô cố tình làm rơi một cuốn sách mỏng, tất cả đều vang vọng.
Từ phòng làm việc, Diệu Đình nghe thấy sự xao động bất thường. Anh đặt bút xuống, cau mày. Đáng lẽ Sơ Nguyệt nên ở trong phòng hoặc ngoài vườn. Anh nhìn vào đồng hồ – không phải giờ cô tập thể dục, cũng không phải giờ cô đi chơi.
Anh đứng dậy, không thể tập trung được nữa. Anh đi ra cửa phòng làm việc, một cách chậm rãi, và nhìn xuống tầng lửng.
Sơ Nguyệt đang đứng dưới ánh đèn rọi, ánh sáng đó làm nổi bật làn da trắng mịn và chất liệu lụa mờ của chiếc khăn tắm. Cô hơi cúi người xuống, giả vờ tìm kiếm cuốn sách, khiến chiếc khăn có nguy cơ tuột nhẹ.
Khoảnh khắc cô ngẩng đầu lên, ánh mắt cô chạm vào anh. Không có sự sợ hãi, không có sự ngạc nhiên. Chỉ có sự thách thức.
Ánh mắt Diệu Đình trở nên sắc bén, gần như dữ dội. Anh không nói một lời, nhưng sự im lặng của anh còn đáng sợ hơn cả lời quát mắng. Anh nhìn cô từ đầu đến chân, và Sơ Nguyệt cảm thấy da thịt mình nóng ran dưới cái nhìn trần trụi, lạnh lùng nhưng đầy lửa cháy đó.
“Chú Diệu Đình,” cô thản nhiên nói, giọng cô ngọt ngào như mật. “Cháu xin lỗi. Cháu đang tìm chiếc tai nghe. Cháu nghĩ nó bị rơi xuống đây.”
Cô thẳng người lên, nhưng vẫn chưa trở lại phòng. Cô cố tình giữ tư thế đó, giữ cái chạm mắt đó. Cô muốn anh nhìn nhận cô không còn là "trách nhiệm" nữa.
Diệu Đình bước xuống một bậc cầu thang, rồi dừng lại. “Quay lại phòng ngay lập tức và mặc quần áo chỉnh tề vào, Giang Sơ Nguyệt.” Giọng anh trầm khàn, bị đè nén đến mức gần như không nghe thấy.
“Cháu chỉ quấn khăn tắm thôi, chú. Rất thoải mái.” Cô bước thêm một bước về phía cầu thang. “Chú lo lắng về điều gì? Đây là nhà của chúng ta. Cháu chỉ đang tìm đồ thôi.”
Anh siết chặt tay vào lan can cầu thang. “Sơ Nguyệt. Đừng buộc chú phải xuống đó.”
Lời đe dọa này không chỉ là một lệnh cấm, nó còn là một lời cảnh báo về hậu quả. Nó mang theo một sức nặng của sự khao khát bị kìm nén. Sơ Nguyệt cảm thấy tim mình đập mạnh hơn, không phải vì sợ hãi, mà vì cảm giác chiến thắng nhỏ nhoi.
Cô biết cô đã đạt được mục đích. Anh đã dao động.
Cô mỉm cười, nụ cười rạng rỡ như ánh nắng ban mai. “Cháu đã tìm thấy rồi.”
Cô nhặt cuốn sách đã làm rơi lên, rồi nhanh chóng quay lưng đi. Nhưng trước khi biến mất ở hành lang, cô quay đầu lại, nhìn anh lần cuối.
Diệu Đình vẫn đứng đó, bất động. Khuôn mặt anh bị che phủ bởi bóng tối, nhưng Sơ Nguyệt có thể cảm nhận được cơn bão cảm xúc đang cuộn trào bên trong. Anh không nhìn cô, anh nhìn vào khoảng không nơi cô vừa đứng, vào những giọt nước đọng lại trên sàn gỗ mà chân cô vừa bước qua.
Khi Sơ Nguyệt quay về phòng và đóng cửa lại, cô thở phào nhẹ nhõm nhưng cũng đầy phấn khích. Cô biết rằng cô đã phá vỡ một vết nứt đầu tiên trong bức tường kiểm soát của anh.
Còn Diệu Đình, anh vẫn đứng tại cầu thang rất lâu sau đó. Chiếc khăn tắm màu trắng, làn da ướt át, ánh mắt thách thức của cô gái đã trưởng thành – tất cả đã khắc sâu vào tâm trí anh. Anh quay lại phòng làm việc, nhưng không phải để làm việc. Anh đi thẳng vào phòng tắm riêng, khóa cửa lại, và để vòi nước lạnh xối thẳng vào mặt.
Sự cấm kỵ và trách nhiệm đã trở thành một trò tra tấn không thể chịu đựng được. Anh biết rằng, sớm hay muộn, danh phận "chú cháu" này sẽ không còn là vỏ bọc an toàn cho cả hai nữa.