MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐể Chú Lo Cho CháuChương 4

Để Chú Lo Cho Cháu

Chương 4

1,011 từ · ~6 phút đọc

Sau màn thử thách căng thẳng buổi sáng, Sơ Nguyệt biết Diệu Đình sẽ đề phòng cô. Vì vậy, cô quyết định chuyển chiến thuật: thay vì xâm phạm không gian riêng tư của anh, cô sẽ tận dụng không gian chung để tạo ra sự gần gũi hợp lý.

Phòng tập gym cá nhân của Diệu Đình nằm ở tầng hầm, được trang bị kính cường lực và gương lớn, tạo nên một không gian mở nhưng cũng rất riêng tư. Diệu Đình thường tập luyện vào cuối giờ chiều.

Sơ Nguyệt mặc một bộ đồ tập gym bó sát, màu đen tuyền. Cô cố tình chọn chiếc áo bra thể thao không tay, để lộ bờ vai thon và đường cong cơ thể đã được rèn luyện. Cô xuống tầng hầm, vờ như không để ý đến sự hiện diện của anh.

Diệu Đình đang nâng tạ, cơ bắp cuồn cuộn dưới lớp áo ba lỗ xám. Anh tập trung cao độ, mồ hôi lấm tấm trên thái dương, và Sơ Nguyệt nhận thấy vẻ ngoài lạnh lùng thường thấy của anh giờ đây lại có thêm một chút hoang dã và sức mạnh đầy hấp dẫn.

Anh nhìn thấy cô qua tấm gương, nhưng không nói gì, chỉ tiếp tục đẩy tạ.

Sơ Nguyệt bắt đầu bài tập yoga. Cô trải tấm thảm ra ngay gần anh, nơi tấm gương phản chiếu khiến Diệu Đình không thể không thấy cô. Cô thực hiện các động tác khó và đòi hỏi sự dẻo dai, cố tình uốn cong cơ thể mình một cách duyên dáng và chậm rãi.

Đến động tác Bồ Câu Vua (King Pigeon Pose), cô kéo chân về phía đầu, lưng cong uyển chuyển. Tầm nhìn của Diệu Đình từ vị trí đẩy tạ bị buộc phải tập trung vào đường cong căng đầy sức sống của cô.

Anh đặt tạ xuống đột ngột. Tiếng kim loại va chạm khô khốc vang lên, phá vỡ sự im lặng.

“Động tác đó không chính xác,” anh nói, giọng anh trầm và hơi thở gấp gáp.

Sơ Nguyệt đứng dậy, giả vờ thắc mắc. “Cháu thấy mình đã làm đúng mà, chú Diệu Đình?”

Diệu Đình bước về phía cô. Khoảng cách giữa họ bị thu hẹp một cách nguy hiểm. Mùi mồ hôi nam tính, mạnh mẽ của anh xộc vào khứu giác cô.

“Cháu đang làm sai ở phần hông,” anh giải thích, hoàn toàn bằng thái độ chuyên nghiệp của một người huấn luyện. “Đầu gối cháu bị nghiêng vào trong. Điều chỉnh lại.”

Anh cúi xuống, một tay chạm vào thắt lưng cô, tay kia giữ chặt hông cô để cố định vị trí. Cái chạm của anh không thô bạo, nhưng đầy sức mạnh và kiểm soát. Sơ Nguyệt cảm thấy hơi thở của mình trở nên dồn dập.

“Cháu phải xoay hông về phía trước như thế này.” Anh điều chỉnh cô một cách dứt khoát. Da thịt trần của anh chạm vào da thịt trần của cô (ở phần eo và cánh tay), tạo ra một dòng điện lạnh lẽo nhưng đầy kích thích.

Sơ Nguyệt cố tình thả lỏng người, gần như dựa vào sự hỗ trợ của anh. Cô ngước nhìn anh, ánh mắt cô đầy sự ngưỡng mộ và một chút mơ hồ giả tạo.

“Vâng, cháu hiểu rồi. Cháu phải cần một chút lực nữa. Chú có thể giữ một chút nữa được không?” cô thì thầm.

Diệu Đình nhìn thẳng vào mắt cô. Anh biết cô đang cố tình kéo dài cái chạm này. Anh có thể cảm nhận hơi ấm cơ thể cô, sự mềm mại dưới lòng bàn tay. Anh có thể ngửi thấy mùi hương xà phòng thoang thoảng cùng với mùi mồ hôi nhẹ nhàng của cô.

Một cuộc đấu tranh dữ dội diễn ra trong ánh mắt anh: Trách nhiệm đang đối đầu với Bản năng.

Anh buông tay ra ngay lập tức, như thể chạm phải lửa. “Cháu có thể tự làm được rồi. Đừng quá phụ thuộc vào người khác, Giang Sơ Nguyệt.”

Anh lùi lại một bước, tạo ra khoảng cách an toàn mà anh đang tuyệt vọng muốn giữ. Anh quay về phía chiếc máy chạy bộ, cố gắng dập tắt sự kích động bằng bài tập cường độ cao.

Sơ Nguyệt mỉm cười chiến thắng. Dù cái chạm rất ngắn, cô đã nhận được thông điệp: anh cũng bị ảnh hưởng.

Cô tiếp tục bài tập của mình, nhưng lần này, cô không còn cố tình uốn éo nữa. Cô tập trung vào việc quan sát Diệu Đình.

Khi anh bắt đầu chạy, cơ thể săn chắc của anh chuyển động nhịp nhàng, tạo ra một hình ảnh mạnh mẽ, đầy nam tính. Cô thấy anh chạy nhanh hơn, nhanh hơn nữa, như thể đang cố gắng chạy trốn khỏi điều gì đó.

Chạy trốn khỏi căn phòng tập gym này, hay chạy trốn khỏi chính cô?

Đột nhiên, Diệu Đình dừng lại. Anh không tắt máy, mà chỉ đứng trên máy chạy đang chạy chậm. Anh nhìn vào gương, nhưng ánh mắt anh không tập trung vào hình ảnh chính mình, mà lại dừng lại ở hình ảnh phản chiếu của cô đang đứng ngay phía sau.

“Giang Sơ Nguyệt,” anh gọi, giọng anh không còn vẻ lạnh lùng như trước mà có một sự mệt mỏi rõ rệt. “Nếu cháu không có việc gì khác, hãy lên lầu đi. Chú cần sự yên tĩnh tuyệt đối.”

Sơ Nguyệt biết đây là sự rút lui cuối cùng của anh. Cô đã thắng ván này.

“Vâng, thưa chú. Cháu sẽ đi ngay.” Cô bước chậm rãi lên cầu thang.

Nhưng trước khi cô khuất bóng, cô quay lại, nhìn thấy anh đã trở lại chiếc ghế tạ, tiếp tục nâng những vật nặng như thể đang trừng phạt chính mình vì sự yếu đuối vừa qua.

Sơ Nguyệt hiểu ra rằng: cô không cần phải phá vỡ mọi quy tắc. Cô chỉ cần tận dụng những khe hở của sự thân mật hợp lý để từ từ ăn mòn sự kiểm soát của Diệu Đình.

Trò chơi của sự cấm kỵ vừa mới chỉ bắt đầu.