Buổi tối hôm đó, không khí trong phòng ăn trở nên căng thẳng hơn bao giờ hết. Sau sự kiện trong phòng tập gym, Diệu Đình tỏ ra lạnh nhạt và xa cách gấp bội. Anh hầu như không nhìn Sơ Nguyệt, chỉ tập trung vào đĩa thức ăn.
Sơ Nguyệt, ngược lại, lại có vẻ thư thái và rạng rỡ. Cô biết cách khơi mào.
“Chú Diệu Đình,” cô bắt đầu một cách nhẹ nhàng. “Cháu đã nhận được lời mời tham gia một triển lãm nghệ thuật vào cuối tuần này. Có vẻ là một buổi tiệc lớn.”
Diệu Đình đặt dao dĩa xuống, từ từ lau miệng bằng khăn ăn, một động tác hoàn toàn kiểm soát. “Cháu cứ đi đi. Nhưng nhớ quy tắc về giờ giới nghiêm.”
“Vâng, cháu nhớ mà. 11 giờ đêm.” Cô mỉm cười. “Nhưng đây là điểm quan trọng: người mời cháu là Lâm Triết, giám đốc sáng tạo của một quỹ đầu tư nghệ thuật. Anh ấy rất thú vị.”
Cô cố tình nhấn mạnh tên và chi tiết về người đàn ông khác.
Diệu Đình nhếch môi, ánh mắt anh vẫn giữ sự bình thản giả tạo. “Ồ. Cháu đã vội vàng tìm người hẹn hò đến thế sao?”
“Không phải hẹn hò,” Sơ Nguyệt đính chính, giọng điệu có chút nghịch ngợm. “Là tìm hiểu. Cháu đã lớn rồi, chú. Cháu cần mở rộng các mối quan hệ xã hội. Lâm Triết là một người đàn ông thành đạt, chín chắn. Hơn nữa, anh ấy rất lịch sự.”
Cô dừng lại một chút, chờ đợi phản ứng của anh. Diệu Đình rót thêm rượu vang đỏ vào ly của mình. Động tác rót của anh có vẻ hơi mạnh bạo hơn bình thường.
“Lịch sự là điều cơ bản,” Diệu Đình đáp, giọng anh vẫn đều đều nhưng có một sự sắc lạnh ẩn giấu. “Cháu nên kiểm tra kỹ hơn. Giới nghệ thuật và giới đầu tư không đơn giản như cháu nghĩ. Họ thường có nhiều mục đích ẩn giấu khi tiếp cận một cô gái trẻ xinh đẹp.”
“Giống như chú cũng có mục đích ẩn giấu khi quản lý cuộc sống của cháu sao?” cô hỏi thẳng, đối diện với anh.
Anh nhấp một ngụm rượu vang, nhìn cô qua vành ly. “Mục đích của chú là trách nhiệm. Trách nhiệm không có mục đích ẩn giấu, Sơ Nguyệt. Chú đã hứa với cha mẹ cháu.”
“Nhưng giờ cháu đã lớn rồi,” cô hạ giọng, đầy tính cá nhân. “Cháu không cần một người giám hộ nữa. Cháu cần một người đàn ông có thể tin tưởng. Và Lâm Triết có vẻ là một ứng cử viên.”
Sự kiềm chế của Diệu Đình bắt đầu nứt vỡ.
“Nếu cháu muốn tìm một ‘người đàn ông có thể tin tưởng’,” Diệu Đình nói, mỗi từ đều nặng trịch, “thì cháu nên biết rằng đàn ông trong giới này chỉ tìm kiếm thỏa mãn và lợi ích. Cháu không đủ kinh nghiệm để phân biệt.”
“Vậy chú sẽ dạy cháu sao?” Sơ Nguyệt ghé người về phía trước, ánh mắt cô đầy mời gọi. “Chú sẽ dạy cháu cách nhìn nhận đàn ông, hay chú sẽ tự mình thị phạm cho cháu thấy sự khác biệt giữa thỏa mãn và tin tưởng?”
Căn phòng ăn trở nên hoàn toàn im lặng. Diệu Đình đặt ly rượu xuống bàn, tiếng thủy tinh chạm vào mặt gỗ tạo ra một âm thanh chói tai.
Anh đứng dậy, bước vòng qua bàn ăn, tiến đến chỗ Sơ Nguyệt. Tim cô đập thình thịch, một nửa sợ hãi, một nửa chờ đợi. Anh dừng lại ngay sau lưng cô, đặt hai tay lên lưng ghế. Cô có thể cảm nhận hơi ấm cơ thể anh bao bọc lấy mình.
“Nếu chú thực sự dạy cháu,” Diệu Đình cúi đầu xuống, giọng nói trầm khàn phả vào tai cô, tạo nên một sự rùng mình dọc sống lưng. “Thì cháu sẽ nhận ra mục đích của chú không phải là tin tưởng.”
Sự căng thẳng lên đến đỉnh điểm. Cô gần như cảm thấy anh sắp chạm vào cổ mình.
Nhưng rồi, anh thẳng người lên. Lại là sự rút lui.
“Mục đích của chú, bây giờ,” anh nói, trở lại giọng điệu bình tĩnh đáng sợ. “Là đảm bảo cháu không về nhà muộn hơn 11 giờ. Và trước khi đi, đưa chú số điện thoại của Lâm Triết. Chú cần kiểm tra lại hồ sơ.”
“Kiểm tra hồ sơ hay là đe dọa anh ấy?” Sơ Nguyệt hỏi, nhưng cô biết câu trả lời.
Diệu Đình mỉm cười lạnh lùng. “Đó là đặc quyền của người giám hộ. Cháu đã lớn, nhưng đừng quên cháu vẫn đang sống dưới sự bảo trợ của chú.”
Sơ Nguyệt cảm thấy thất vọng, nhưng cũng thỏa mãn. Cô đã thấy vết nứt của sự ghen tuông trong anh. Mối quan hệ của họ đã chuyển từ "chú cháu" sang một cuộc đấu tranh quyền lực tinh vi.
Cô lấy điện thoại ra, nhập số điện thoại của Lâm Triết, và đặt nó lên bàn. “Chúc chú có một cuộc trò chuyện thú vị.”
Diệu Đình chỉ nhìn vào màn hình điện thoại, nơi số điện thoại của đối thủ đang nhấp nháy. Sự lạnh lùng trên khuôn mặt anh càng lúc càng rõ ràng, nhưng trong ánh mắt anh, ngọn lửa cấm kỵ vẫn đang cháy âm ỉ.
Anh biết, anh phải kiểm soát người đàn ông bên ngoài, để không phải mất kiểm soát với cô gái ở bên trong biệt thự này.