Cuối tuần nhanh chóng tới. Thay vì để Sơ Nguyệt tự đi tới buổi triển lãm nghệ thuật, Diệu Đình đã quyết định can thiệp.
“Cháu là người thừa kế của tập đoàn Giang Thị, dù đang học đại học. Chú không thể để cháu tự lái xe hoặc đi taxi tới một sự kiện quan trọng như thế được,” Diệu Đình tuyên bố vào buổi sáng, gạt phăng mọi phản đối của cô.
Điều này có nghĩa là, họ sẽ đi cùng nhau.
Diệu Đình đích thân lái chiếc Maybach đen. Sơ Nguyệt ngồi ghế sau, mặc một chiếc váy dạ hội màu đen tinh tế, tôn lên làn da trắng ngần và bờ vai trần. Cô xịt một chút nước hoa có mùi hoa nhài và gỗ tuyết tùng – một mùi hương vừa thanh lịch vừa gợi cảm.
Không khí trong xe vô cùng cô đặc. Diệu Đình tập trung lái xe, anh mặc một bộ vest đen được cắt may hoàn hảo, toát lên vẻ quyền lực và lạnh lùng.
“Lâm Triết sẽ đến đón cháu sao?” Diệu Đình hỏi, giọng anh hoàn toàn trung lập.
“Không. Cháu nói với anh ấy rằng cháu sẽ đi cùng người giám hộ của mình,” Sơ Nguyệt đáp, cố ý dùng từ "người giám hộ" để nhấn mạnh rào cản giữa họ. “Anh ấy có vẻ hơi ngạc nhiên, nhưng rất tôn trọng.”
Diệu Đình siết chặt tay lái hơn một chút. “Tôn trọng hay e ngại? Chú đã nghiên cứu hồ sơ của anh ta. Anh ta có danh tiếng là một tay chơi nghệ thuật. Cháu không nên quá tin tưởng vào vẻ ngoài lịch thiệp đó.”
“Chú đang ám chỉ rằng chú là người duy nhất đáng tin cậy sao?” Sơ Nguyệt hỏi, cô nghiêng người về phía trước một chút, khiến mùi hương của cô tràn ngập không gian hẹp của xe.
“Chú chỉ ám chỉ rằng chú là người duy nhất có trách nhiệm với cháu,” Diệu Đình sửa lời, nhưng giọng anh có vẻ căng thẳng.
Chiếc xe đột ngột phanh gấp khi một chiếc xe máy cắt ngang đầu. Sơ Nguyệt bị đổ người về phía trước. Theo phản xạ, Diệu Đình đưa tay ra, đặt cánh tay chắn ngang cô, ngăn cô va vào ghế.
Cái chạm đó nhanh như điện xẹt, nhưng lại đầy tính cá nhân.
Bắp tay rắn chắc của anh gần như chạm vào ngực cô, lòng bàn tay anh ép vào ghế da ngay sau lưng cô. Mặc dù chỉ kéo dài chưa đầy một giây, Sơ Nguyệt cảm thấy bị bao bọc trong sự mạnh mẽ và mùi hương đặc trưng của anh.
“Cẩn thận,” Diệu Đình nói, giọng anh trầm khàn và hơi thở anh nặng nề hơn. Anh lập tức rút tay về, đặt lại trên vô lăng.
Sơ Nguyệt cảm thấy má mình nóng bừng. “Cảm ơn chú.”
Sau tai nạn nhỏ đó, sự căng thẳng trong xe đạt đến đỉnh điểm. Diệu Đình không dám nhìn vào gương chiếu hậu, anh chỉ nhìn thẳng về phía trước. Bàn tay anh nắm vô lăng chặt đến mức các khớp ngón tay trắng bệch.
Sơ Nguyệt dựa người vào ghế, nhìn ra ngoài cửa sổ, nhưng tâm trí cô hoàn toàn ở trong chiếc xe này, với người đàn ông đang ngồi ở ghế lái.
“Cháu có thể đeo dây an toàn vào không?” Diệu Đình đột ngột lên tiếng. “An toàn là ưu tiên hàng đầu.”
“Cháu đã đeo rồi,” Sơ Nguyệt đáp, chỉ vào chiếc dây an toàn đang vắt qua vai cô.
Anh không nói gì nữa, chỉ tăng tốc độ một chút.
Khi chiếc xe dừng lại trước cổng triển lãm, nơi ánh đèn rực rỡ và các phóng viên đang chờ sẵn, Diệu Đình không vội vàng mở cửa.
“Sơ Nguyệt,” anh gọi, giọng anh gần như là một lời thì thầm. “Cháu vào trong, giao tiếp lịch sự. Đừng để bất kỳ ai chạm vào cháu, trừ những cái bắt tay xã giao. Nếu có chuyện gì, hãy gọi điện. Chú sẽ chờ trong xe.”
Đó là một lệnh cấm mập mờ, thể hiện rõ sự ghen tuông và sự sở hữu. Anh không muốn cô thuộc về bất kỳ ai khác.
Sơ Nguyệt xoay người, đối diện với anh. Cô đưa tay ra, nhẹ nhàng đặt lên mu bàn tay anh vẫn đang nắm chặt vô lăng.
“Vâng, thưa chú Diệu Đình,” cô nói, giọng cô đầy sự hiểu biết. “Cháu sẽ ngoan ngoãn. Cháu biết ai là người thực sự bảo vệ cháu.”
Cái chạm đó kéo dài chưa đầy ba giây. Tay cô mềm mại và ấm áp, tương phản hoàn toàn với sự lạnh lùng của anh. Anh không rút tay lại, nhưng các cơ ở cánh tay anh căng cứng.
Sau đó, Sơ Nguyệt mỉm cười, mở cửa xe và bước ra ngoài, để lại Diệu Đình một mình trong không gian nhỏ hẹp, với sự hỗn loạn của cảm xúc và hương nước hoa còn vương lại trên ghế da.
Anh nhìn theo bóng cô, thấy cô rạng rỡ, thu hút mọi ánh nhìn. Anh phải tự nhắc nhở bản thân một lần nữa: cô là cháu gái, là trách nhiệm, không phải là người phụ nữ của anh. Nhưng mùi hương và cái chạm tay ngắn ngủi vừa rồi đã khiến anh gần như quên mất danh phận của mình.
Diệu Đình không thể chịu đựng được ý nghĩ cô đang ở trong vòng tay của người đàn ông khác. Anh mở cửa xe. Anh sẽ không ngồi trong xe. Anh sẽ chờ cô ở hành lang chính, nơi anh có thể quan sát cô từ xa.
Anh cần phải ở gần, để kiểm soát.