MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐể Chú Lo Cho CháuChương 7

Để Chú Lo Cho Cháu

Chương 7

957 từ · ~5 phút đọc

Diệu Đình bước vào sảnh triển lãm. Sự xuất hiện của anh – một doanh nhân quyền lực trong một sự kiện nghệ thuật – ngay lập tức thu hút sự chú ý. Anh không hòa mình vào đám đông mà chọn đứng ở một góc khuất, nơi anh có thể quan sát Giang Sơ Nguyệt mà không bị làm phiền.

Sơ Nguyệt đang trò chuyện với Lâm Triết. Cô cười rất tươi, và Diệu Đình nhận thấy Lâm Triết đang nghiêng người về phía cô, cử chỉ thân mật một cách không cần thiết.

Lâm Triết đưa cho Sơ Nguyệt một ly rượu vang và cô nhận lấy. Sau đó, anh ta nhẹ nhàng đặt tay lên lưng cô, dẫn cô đi xem một tác phẩm điêu khắc. Cái chạm đó, tuy chỉ là xã giao, lại như một ngọn lửa châm vào sự kiềm chế của Diệu Đình.

Anh không thể chịu đựng được cảnh người đàn ông khác chạm vào cô. Cái chạm đó lẽ ra phải là của anh, trong vai trò bảo vệ, nhưng anh lại không dám thực hiện một cách công khai.

Diệu Đình đi thẳng về phía họ. Anh bước đi chậm rãi nhưng đầy uy lực, khiến không gian xung quanh dường như phải dạt ra.

Lâm Triết đang say sưa giải thích về bức tượng, cánh tay vẫn giữ ở eo Sơ Nguyệt. Sơ Nguyệt nhìn thấy Diệu Đình tiến đến, và một tia sáng lóe lên trong mắt cô. Cô biết cô đã thành công trong việc kích động anh.

“Chú Diệu Đình!” Sơ Nguyệt mỉm cười rạng rỡ, giọng cô đủ lớn để mọi người gần đó đều nghe thấy. Cô rời khỏi Lâm Triết, bước về phía anh.

“Sơ Nguyệt, cháu đang nói chuyện với một đối tác kinh doanh quan trọng,” Diệu Đình nói, giọng anh có vẻ trách móc nhẹ, như một người giám hộ đang nhắc nhở.

Anh không bắt tay Lâm Triết ngay, mà đặt tay lên vai Sơ Nguyệt, nhẹ nhàng kéo cô sát vào bên mình, vị trí đứng gần như dựa vào anh. Hành động này không quá thô lỗ, nhưng tạo ra một rào cản vô hình, tuyên bố rõ ràng về sự sở hữu.

Lâm Triết có vẻ hơi lúng túng. Anh ta lịch sự đưa tay ra. “Chào ngài Bách. Rất vinh dự. Tôi là Lâm Triết. Tôi đang chia sẻ một vài hiểu biết về nghệ thuật với Sơ Nguyệt.”

Diệu Đình bắt tay anh ta, cái nắm tay của anh ta mạnh và lạnh, mang tính chất đe dọa ngầm hơn là xã giao.

“Tôi hiểu,” Diệu Đình đáp, ánh mắt anh sắc như dao. “Nhưng Sơ Nguyệt còn trẻ, và cô ấy không quen với sự thiếu chuyên nghiệp của một số người đàn ông trong giới này.”

“Thiếu chuyên nghiệp?” Lâm Triết hỏi lại, có vẻ khó chịu.

Diệu Đình mỉm cười lạnh lùng. “Phải. Việc đặt tay lên eo một người phụ nữ độc thân, người đang dưới sự giám hộ của tôi, là sự thiếu chuyên nghiệp. Đừng nhầm lẫn giữa sự lịch thiệp và sự thân mật, Lâm Triết. Đặc biệt là với Sơ Nguyệt.”

Sơ Nguyệt đứng bên cạnh, cảm thấy bàn tay Diệu Đình đặt trên eo cô. Đó không phải là một cái chạm nhẹ nhàng. Đó là một cái siết tay mạnh mẽ và cảnh cáo, giống như một tuyên bố không lời rằng: Cô là của tôi. Đừng làm tôi thất vọng.

Lâm Triết hiểu ra vấn đề ngay lập tức. “Tôi xin lỗi, ngài Bách. Tôi không có ý đó. Tôi chỉ muốn chỉ đường cho cô ấy.”

“Sơ Nguyệt có thể tự tìm đường,” Diệu Đình nói dứt khoát. Anh liếc nhìn Sơ Nguyệt. “Cháu đi cùng chú.”

Anh không đợi câu trả lời của cô, mà xoay người, bàn tay vẫn giữ chặt eo cô, dẫn cô đi xuyên qua đám đông. Sơ Nguyệt cảm nhận được sức nặng và sự ấm áp của bàn tay anh, nơi cấm kỵ và khao khát hội tụ.

Cô không phản đối, cô chấp nhận sự kiểm soát này một cách ngọt ngào.

Khi họ đã ở một góc khuất, Diệu Đình buông tay ra. “Không cần phải cố tình thu hút sự chú ý của những kẻ như thế,” anh gằn giọng, giọng nói anh lộ rõ sự tức giận và ghen tuông.

Sơ Nguyệt quay lại đối diện với anh, đôi mắt cô lấp lánh. “Cháu đâu có cố ý, Diệu Đình. Cháu chỉ đang làm quen với thế giới mà chú đã đưa cháu vào. Chú không muốn ai chạm vào cháu sao?”

Anh nhìn cô, gương mặt anh gần như không thể che giấu được sự đấu tranh. “Chú muốn cháu an toàn. Chú không muốn bất kỳ ai lợi dụng cháu.”

“Vậy thì,” Sơ Nguyệt bước một bước gần hơn, khoảng cách giữa họ lại thu hẹp. “Chú là người duy nhất không lợi dụng cháu sao?”

Diệu Đình lùi lại, ngay cả trong góc khuất này, anh vẫn giữ vững ranh giới cuối cùng của mình.

“Chúng ta về nhà, Sơ Nguyệt. Cháu đã quá mệt mỏi rồi.”

Anh không cho cô cơ hội phản đối, nắm lấy cổ tay cô và kéo cô đi thẳng ra khỏi triển lãm. Cái nắm tay này không còn là sự giám hộ nữa, đó là sự cưỡng đoạt khao khát.

Sơ Nguyệt để anh kéo đi, cô biết rằng cô đã giành được một chiến thắng khác: anh đã công khai tuyên bố sự sở hữu của mình trước mặt người khác, dù dưới danh nghĩa là người giám hộ.

Trong xe, Diệu Đình lái xe với tốc độ cao hơn bình thường. Sơ Nguyệt ngồi bên cạnh, hoàn toàn im lặng, cảm nhận sự hỗn loạn đang bủa vây người đàn ông bên cạnh.