Sự căng thẳng tích tụ sau buổi triển lãm đã khiến Sơ Nguyệt bị kiệt sức. Sáng hôm sau, cô thức dậy với cơ thể nặng trĩu và cơn đau đầu dữ dội. Cô biết mình đã bị cảm.
Khoảng 9 giờ sáng, Diệu Đình gõ cửa phòng cô. Anh mặc đồ ở nhà đơn giản, nhưng vẫn giữ vẻ uy nghiêm thường thấy.
“Mười phút nữa là đến giờ ăn sáng. Cháu có vẻ không khỏe,” anh nói, ánh mắt quan sát cô kỹ lưỡng.
“Cháu xin lỗi, Diệu Đình,” Sơ Nguyệt thì thào, giọng cô khàn đặc. “Cháu nghĩ cháu bị cảm. Cháu không thể xuống ăn sáng được.”
Anh bước vào phòng, đi thẳng đến giường cô. Anh không cho cô cơ hội phản đối. Anh đưa tay ra, đặt mu bàn tay lên trán cô.
Cái chạm đó bất ngờ và thân mật. Sự tiếp xúc da thịt công khai đầu tiên không mang tính chất chỉ dẫn hay cảnh cáo, mà hoàn toàn là sự chăm sóc.
“Sốt rồi,” Diệu Đình xác nhận, giọng anh trầm xuống, không còn vẻ lạnh lùng kiểm soát nữa, mà thay vào đó là sự lo lắng.
“Cháu sẽ uống thuốc và nghỉ ngơi,” cô nói, cảm thấy má mình nóng hơn không chỉ vì sốt.
Diệu Đình lắc đầu. “Cháu không thể tự mình chăm sóc được. Chú sẽ lo.”
Anh đi ra ngoài và quay lại ngay sau đó. Trên tay anh là một khay nhỏ: một bát cháo nóng, một cốc nước, và một vỉ thuốc hạ sốt. Anh ngồi xuống mép giường, khoảng cách rất gần.
“Ngồi dậy, ăn một chút rồi uống thuốc,” anh ra lệnh, giọng điệu mềm mỏng nhưng vẫn dứt khoát.
Sơ Nguyệt cố gắng ngồi dậy, nhưng cơ thể cô quá yếu. Diệu Đình không nói gì. Anh luồn tay ra sau lưng cô, nâng cô dậy một cách nhẹ nhàng và đặt cô dựa vào gối. Sơ Nguyệt cảm nhận được sức mạnh và sự ấm áp từ cánh tay anh.
Sau đó, anh tự tay đút cháo cho cô.
“Cháu có thể tự ăn được mà,” cô ngại ngùng.
“Đừng phí sức,” anh lạnh lùng đáp, nhưng động tác lại vô cùng kiên nhẫn và dịu dàng.
Mỗi thìa cháo đều được anh thổi nguội cẩn thận. Mùi hương của anh, mùi trầm hương và sự chín chắn, giờ đây bị hòa lẫn với mùi cháo nóng, tạo nên một sự thân mật lạ lùng.
Khi cô đã ăn xong, anh đưa thuốc cho cô. “Uống đi.”
Sơ Nguyệt uống thuốc. Diệu Đình cầm chiếc khăn mặt lạnh, đã được anh chuẩn bị sẵn, nhẹ nhàng lau đi những giọt mồ hôi trên trán cô. Cái chạm này dài hơn, chậm rãi hơn, và anh không hề rút tay lại ngay lập tức.
“Thật may là cháu không phải ra ngoài. Giờ cháu cần nghỉ ngơi tuyệt đối,” anh nói, ánh mắt anh dừng lại trên khuôn mặt cô, nơi gò má ửng hồng vì sốt.
Sơ Nguyệt nhắm mắt lại. Cô cảm thấy thư giãn và an toàn một cách khó tả. “Chú Diệu Đình,” cô thì thầm. “Chú chăm sóc cháu như là... một người thân.”
Anh nhìn cô. Gương mặt anh gần như không có biểu cảm, nhưng Sơ Nguyệt cảm thấy có điều gì đó tan chảy trong mắt anh.
“Chú là người giám hộ của cháu,” anh nhắc lại, nhưng giọng điệu thiếu đi sự kiên quyết thường thấy. “Chú phải có trách nhiệm.”
“Hay là chú muốn có trách nhiệm?” cô hỏi, mạo hiểm đẩy giới hạn một lần nữa, tận dụng sự yếu đuối của bản thân.
Diệu Đình không trả lời. Anh chỉ nhìn cô, rồi đưa tay chạm vào gò má cô, vuốt ve nhẹ nhàng bằng ngón cái. Đó là một cái chạm vượt qua ranh giới của trách nhiệm và bước vào lãnh địa của sự quan tâm cá nhân sâu sắc.
“Nghỉ ngơi đi,” anh nói. “Chú sẽ ở đây một lát.”
Anh đứng dậy, không rời khỏi phòng ngay mà đi đến ghế bành, ngồi xuống và mở cuốn hồ sơ ra. Dù anh vẫn làm việc, nhưng sự hiện diện của anh trong căn phòng này, sự chăm sóc vừa rồi, đã tạo ra một không gian riêng tư chưa từng có.
Sơ Nguyệt quay người vào trong, mỉm cười. Cơn sốt đã mang đến cho cô thứ mà cô khao khát: sự gần gũi chân thật và sự mềm yếu từ người đàn ông luôn kìm nén cảm xúc. Cô biết, anh đã phá vỡ quy tắc cấm kỵ bằng chính sự quan tâm của mình.
Cô nhắm mắt lại, cảm thấy an toàn dưới sự giám sát của anh. Đêm hôm đó, cô ngủ rất sâu. Và Diệu Đình, anh đã thức suốt đêm, không phải vì công việc, mà vì phải liên tục kiểm tra nhiệt độ cho cô, bằng chính mu bàn tay ấm áp của mình.