Sau cơn ốm, mối quan hệ giữa Diệu Đình và Sơ Nguyệt có một sự thay đổi tinh tế. Sự lạnh lùng của anh không mất đi, nhưng nó được pha loãng bởi một lớp quan tâm ngầm mà cả hai đều nhận ra.
Một tuần sau, Sơ Nguyệt phải hoàn thành một bài tiểu luận quan trọng, cô cần nghiên cứu tài liệu đêm khuya. Diệu Đình, như thường lệ, vẫn thức khuya để giải quyết công việc.
Khoảng nửa đêm, Sơ Nguyệt nhận ra cô cần truy cập một số tài liệu hiếm có trong thư viện cá nhân của anh. Mặc dù cô biết thư viện nằm trong khu vực cấm trên tầng ba, nhưng cô cũng biết anh đang ở trong phòng làm việc của mình, ngay cạnh thư viện.
Cô bước lên tầng ba. Hành lang yên tĩnh, chỉ có ánh sáng vàng dịu từ phòng làm việc của anh hắt ra. Cửa phòng làm việc hé mở.
Sơ Nguyệt gõ nhẹ và bước vào. Diệu Đình đang ngồi sau chiếc bàn gỗ mun lớn, áo sơ mi đã cởi bỏ cà vạt và xắn tay áo lên khuỷu tay, để lộ cánh tay rắn chắc. Sự mệt mỏi và sự tập trung khiến anh trông quyến rũ một cách nguy hiểm.
“Cháu xin lỗi vì đã làm phiền, chú Diệu Đình,” cô nói nhỏ.
Anh ngước lên, ánh mắt anh không hề khó chịu. “Chuyện gì?”
“Cháu cần một cuốn sách tham khảo trong thư viện. Về luật tài chính. Chú có thể cho cháu mượn không?” cô hỏi, giọng đầy vẻ biết ơn.
Diệu Đình nhìn cô một lúc. Thay vì trực tiếp đưa cô vào thư viện, anh đứng dậy. “Cháu đợi ở đây. Chú sẽ lấy cho cháu.”
Sơ Nguyệt biết anh đang giữ vững ranh giới cuối cùng: cô có thể vào phòng làm việc của anh, nhưng không được phép vào thư viện.
Cô ngồi xuống chiếc ghế sofa da đối diện bàn làm việc của anh. Diệu Đình đi vào thư viện, cánh cửa khép hờ. Chỉ một lát sau, anh bước ra với cuốn sách trên tay.
“Của cháu,” anh đặt cuốn sách xuống bàn, sau đó quay lại với công việc.
Sơ Nguyệt nhận ra cô có thể tận dụng tình huống này. “Tài liệu này khá khó. Cháu nghĩ cháu cần phải đọc nó ngay.”
Cô không rời đi. Cô lấy cuốn sách, mở ra, và bắt đầu đọc ngay trên chiếc sofa đó. Cô không muốn anh ở một mình trong không gian này. Cô muốn anh cảm nhận sự hiện diện của cô.
Và thế là, họ cùng làm việc trong cùng một phòng.
Không gian rộng lớn, nhưng sự im lặng khiến họ trở nên gần gũi một cách không thể chối từ. Họ không nói chuyện, nhưng Sơ Nguyệt có thể nghe thấy tiếng gõ máy tính dứt khoát của anh, tiếng anh lật hồ sơ, và đôi khi, cả tiếng thở nặng nề của anh.
Sau khoảng một giờ, Sơ Nguyệt cảm thấy lạnh. Cô nhẹ nhàng xoa hai cánh tay. Cô biết Diệu Đình sẽ nhận thấy.
Quả nhiên, anh dừng gõ máy tính. “Bật hệ thống sưởi ấm lên.”
“Không cần đâu, cháu có thể chịu được,” cô nói, mặc dù cô không muốn anh dừng lại.
Diệu Đình đứng dậy, đi đến tủ chứa đồ, lấy ra một chiếc khăn choàng cashmere màu xám bạc. Anh bước đến chỗ cô, và thay vì đưa cho cô, anh tự tay khoác nó lên vai cô.
Anh đứng ngay sau lưng cô, cái chạm của chiếc khăn choàng kéo dài. Sơ Nguyệt cảm nhận được hơi ấm cơ thể anh, mùi hương của anh, và sự mềm mại của chất liệu vải.
“Mặc vào. Đừng để bị ốm lại,” anh nói, giọng anh dịu dàng đến mức cô gần như không thể nhận ra người đàn ông kiểm soát thường ngày.
“Cảm ơn chú Diệu Đình,” cô thì thầm.
Anh không quay lại ngay. Anh đứng đó thêm một giây, tay anh đặt trên vai cô, sau đó, anh khẽ cúi đầu xuống, gần như là một cử chỉ vô thức, hít một hơi thật sâu mùi hương trên tóc cô.
Cái chạm đó, hành động đó, là sự thừa nhận sâu sắc nhất về khao khát của anh. Nó là một lời thú nhận câm lặng rằng cô đã làm anh xao động.
Anh thẳng người lên, quay lại bàn làm việc, hành động như thể không có gì xảy ra.
Sơ Nguyệt tiếp tục đọc sách, nhưng trái tim cô đập thình thịch. Cô biết anh đang chiến đấu với chính mình.
Họ tiếp tục làm việc đến gần 2 giờ sáng. Diệu Đình đứng dậy.
“Đã quá giờ cháu phải ngủ rồi,” anh nói. “Đi ngủ đi.”
Sơ Nguyệt đứng dậy. Cô bước đến chỗ anh, đặt cuốn sách lại trên bàn. “Chú cũng nên nghỉ ngơi. Chú làm việc quá nhiều.”
Diệu Đình không nhìn cô. Anh chỉ nhìn vào màn hình máy tính. “Chú sẽ làm xong tài liệu này. Cháu đi trước đi.”
Cô đứng yên. Cô muốn nói điều gì đó, muốn vượt qua bức tường thủy tinh ngăn cách sự gần gũi về thể xác và sự thừa nhận về cảm xúc.
“Chúc chú ngủ ngon,” cô nói.
Anh khẽ gật đầu, không ngước lên. “Ngủ ngon, Sơ Nguyệt.”
Cô rời khỏi phòng, nhưng cô biết, Diệu Đình không thể tập trung làm việc được nữa. Sự hiện diện của cô, mùi hương còn vương lại trên chiếc ghế sofa, và cảm giác cô đơn bủa vây anh.
Diệu Đình đứng dậy, đi đến chiếc ghế sofa nơi cô vừa ngồi. Anh đưa tay lên, nhẹ nhàng vuốt ve chiếc khăn choàng cô để quên. Anh hít hà mùi hương còn sót lại trên đó.
Anh biết, anh không thể ngủ. Anh đã cho phép cô bước vào không gian cấm kỵ của mình. Và giờ đây, sự cấm kỵ đó đã trở thành một lời mời gọi.