Sau khi Sơ Nguyệt rời khỏi phòng làm việc, Diệu Đình đã cố gắng tập trung vào công việc. Nhưng vô ích. Hàng loạt số liệu tài chính trên màn hình đều biến thành hình ảnh của cô: chiếc khăn choàng cashmere trên vai cô, ánh mắt thách thức, và cái chạm tay ngắn ngủi trong phòng tập gym.
Anh tắt máy tính lúc 3 giờ sáng, sự mệt mỏi thể chất không thể che lấp được sự kích động tinh thần. Anh lên giường, nhưng không thể ngủ được.
Diệu Đình nằm trằn trọc. Anh nhắm mắt, cố gắng loại bỏ những suy nghĩ cấm kỵ. Nhưng chính lúc đó, giấc mơ lại bắt đầu.
Trong mơ, anh không còn là người giám hộ nghiêm nghị nữa. Anh là một người đàn ông hoàn toàn mất kiểm soát. Anh thấy mình đứng trong phòng làm việc tối tăm, và Sơ Nguyệt đang đứng trước mặt anh, không mặc gì ngoài chiếc khăn choàng cashmere màu xám bạc.
Cô tiến đến gần anh, ánh mắt cô không còn sự thách thức mà thay vào đó là sự đầu hàng ngọt ngào.
“Chú đã phá vỡ quy tắc,” cô thì thầm, giọng cô trầm ấm, đầy lôi cuốn.
“Chú không thể kìm nén được nữa,” anh đáp lại, giọng nói khàn đặc vì khát khao.
Trong mơ, anh không giữ khoảng cách. Anh nắm lấy cô, kéo cô vào lòng, cảm nhận sự mềm mại, ấm áp của cơ thể cô. Anh hôn cô, một nụ hôn mãnh liệt, thô bạo, giải phóng tất cả những kìm nén, trách nhiệm, và tội lỗi suốt thời gian qua.
Anh cảm thấy hơi thở của cô dồn dập, và cô đáp lại nụ hôn đó bằng tất cả sự khao khát cấm kỵ của mình. Anh đưa tay ra, nhẹ nhàng cởi bỏ chiếc khăn choàng, để nó rơi xuống sàn nhà đá cẩm thạch lạnh lẽo.
Anh ôm cô, bàn tay anh lần mò trên da thịt trần, cảm nhận từng đường cong mà anh đã cố gắng phớt lờ. Anh thì thầm tên cô, không phải "Sơ Nguyệt" như trách nhiệm, mà là một lời cầu nguyện khát khao.
Giật mình.
Diệu Đình mở bừng mắt. Anh thở dốc, mồ hôi ướt đẫm trán. Tim anh đập mạnh như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Anh nhận ra anh đang đứng giữa phòng ngủ, không phải trên giường.
Anh là một kẻ mộng du lạc lối.
Cảm giác tội lỗi và sự bối rối dâng lên. Giấc mơ đó quá chân thật, quá mạnh mẽ, khiến anh không thể phân biệt được thực tế và khao khát.
Anh nhìn đồng hồ, 4 giờ sáng. Anh đi thẳng vào phòng tắm, bật vòi hoa sen lạnh. Nước lạnh dội vào người anh, cố gắng dập tắt ngọn lửa đang cháy trong tâm trí anh.
Anh nhìn mình trong gương. Đôi mắt anh đỏ ngầu, đầy sự tuyệt vọng và khao khát. Anh không còn là Bách Diệu Đình điềm tĩnh, kiểm soát nữa. Anh là một người đàn ông đang bị mắc kẹt trong mối tình cấm kỵ với cháu gái của mình.
Sau khi tắm xong, anh không trở lại giường. Anh đi ra khỏi phòng ngủ, đứng ở hành lang.
Ánh mắt anh dừng lại ở cánh cửa phòng Sơ Nguyệt, cách đó vài bước chân. Anh đứng đó, trong bóng tối, như một kẻ rình rập, bị thu hút bởi sự cấm kỵ và sự gần gũi không thể chối từ.
Anh nâng tay lên, gần như chạm vào cánh cửa. Anh muốn nghe thấy hơi thở của cô, muốn xác nhận rằng cô đang ở đây, an toàn. Nhưng anh không thể chạm vào cánh cửa đó. Nếu anh chạm vào, anh sợ rằng anh sẽ không thể kiểm soát được bản thân nữa.
Anh nhắm mắt lại. Anh nhớ lại lời nói của cô: “Chú không muốn ai chạm vào cháu sao?”
Đúng. Anh không muốn ai chạm vào cô. Chỉ có anh.
Diệu Đình lùi lại một bước, rồi một bước nữa. Anh quay lưng lại, bước về phía phòng làm việc trên tầng ba, nơi anh hy vọng sự lạnh lẽo của công việc có thể xua tan được ngọn lửa cấm kỵ.
Anh ngồi xuống bàn làm việc, ánh sáng yếu ớt của màn hình máy tính chiếu vào khuôn mặt mệt mỏi của anh. Anh lấy ra một tập hồ sơ cũ, không phải là tài liệu kinh doanh, mà là hồ sơ giám hộ của Giang Sơ Nguyệt.
Anh lật từng trang, xem lại các điều khoản, các quy tắc. Anh tìm kiếm một lối thoát, một cách hợp pháp để chấm dứt danh phận này. Nhưng anh biết, việc chấm dứt trách nhiệm giám hộ chỉ là bước đầu tiên.
Bước thứ hai, thừa nhận tình yêu cấm kỵ, mới là điều anh sợ hãi nhất.
Diệu Đình đặt tay lên ngực, nơi tim anh vẫn đập mạnh. Anh biết, sự kiềm chế của anh đang đến giới hạn. Bức tường anh xây dựng bằng danh phận và trách nhiệm đã sụp đổ trong cơn sốt, và giờ đây, nó hoàn toàn tan vỡ trong giấc mơ cấm kỵ.
Anh nhìn ra cửa sổ, nơi ánh sáng ban mai yếu ớt sắp ló rạng. Anh tự nhủ: “Mình không thể để điều này tiếp diễn.”
Nhưng anh biết, người duy nhất có thể dừng lại trò chơi này là chính anh, và anh không muốn dừng lại. Anh muốn cô, bất kể hậu quả là gì.