Sự kiện ở Chương 10 đã đẩy Diệu Đình vào trạng thái kiểm soát bản thân cực độ. Anh trở nên khó tính và xa cách hơn với Sơ Nguyệt, cố gắng dùng công việc để tạo ra khoảng cách vật lý và tinh thần.
Tuy nhiên, số phận lại sắp đặt một tình huống không thể tránh khỏi. Sơ Nguyệt, với tư cách là người thừa kế tương lai, cần tham gia khóa đào tạo ngắn hạn về quản lý tài sản tại một chi nhánh ở thành phố biển cách xa. Diệu Đình, với tư cách là người giám hộ, phải đi cùng để giám sát.
Họ lái xe đi từ sáng sớm. Chuyến đi dài, và không khí trong xe lại trở nên căng thẳng.
Khi đến gần thành phố biển, một cơn mưa lớn bất chợt đổ xuống. Cơn mưa dữ dội, kèm theo sấm sét, khiến tầm nhìn giảm mạnh. Diệu Đình buộc phải tìm một nơi trú ẩn khẩn cấp.
Họ dừng lại tại một khách sạn nhỏ, cũ kỹ ven đường, cách điểm đến chính thức hàng giờ lái xe.
“Chúng ta sẽ nghỉ lại ở đây đêm nay,” Diệu Đình quyết định dứt khoát.
Chủ khách sạn chỉ còn duy nhất một phòng lớn có sẵn, bao gồm một phòng ngủ chính và một phòng khách nhỏ. Không còn lựa chọn nào khác, Diệu Đình chấp nhận.
Khi bước vào phòng, sự gần gũi đột ngột trong không gian chật hẹp, dưới bầu không khí ẩm ướt, khiến Sơ Nguyệt cảm thấy hồi hộp.
“Chú ngủ trong phòng khách, cháu ngủ trong phòng ngủ chính,” Diệu Đình ra lệnh, giọng anh mang sự mệt mỏi và cáu kỉnh.
“Chú Diệu Đình,” Sơ Nguyệt nói, nhìn vào chiếc giường lớn duy nhất trong phòng ngủ chính. “Phòng khách chỉ có chiếc sofa nhỏ thôi. Chú không cần phải hy sinh như vậy.”
Diệu Đình không nhìn cô. Anh đang cởi áo khoác ngoài, cơ thể rắn chắc của anh lấp ló dưới lớp áo sơ mi mỏng. “Chú sẽ ngủ được. Cháu đi tắm đi.”
Sơ Nguyệt không nói gì nữa. Cô bước vào phòng tắm. Hơi nước ấm lan tỏa khắp căn phòng, tạo ra một bầu không khí mờ ảo và bí ẩn. Cô cố ý kéo dài thời gian, hy vọng anh sẽ thay đổi ý định.
Khi cô bước ra, Diệu Đình đã cởi chiếc áo sơ mi dính mưa, chỉ còn mặc chiếc áo ba lỗ màu xám và quần tây. Anh đang gọi điện thoại, giọng nói trầm thấp ra lệnh cho thư ký sắp xếp lại lịch trình.
Anh quay lại, và ánh mắt anh dừng lại trên Sơ Nguyệt. Cô mặc một chiếc váy ngủ lụa đơn giản, màu xanh nhạt. Mái tóc còn ẩm ướt, đôi mắt to tròn lấp lánh dưới ánh đèn vàng dịu.
Anh cúp điện thoại đột ngột. Sự im lặng trong phòng bị thay thế bằng tiếng mưa rơi nặng hạt ngoài cửa sổ.
“Cháu nên sấy khô tóc,” anh nói, giọng anh khô khốc.
“Cháu quên mang máy sấy,” Sơ Nguyệt đáp, cô đứng im, không tiến lại gần anh, nhưng cũng không lùi xa. Cô biết sức mạnh của sự gợi cảm bị động.
Diệu Đình bước đến tủ hành lý của anh. Anh lấy ra một chiếc khăn bông lớn. Anh bước về phía cô.
“Ngồi xuống,” anh ra lệnh.
Sơ Nguyệt ngồi xuống mép giường. Diệu Đình đứng phía sau cô. Anh nhẹ nhàng dùng chiếc khăn bông, bắt đầu lau tóc cho cô.
Động tác của anh vụng về, không dịu dàng như khi đút cháo, nhưng lại đầy sự quan tâm và thân mật sâu sắc. Mùi da thịt ấm áp của anh bao bọc cô, bàn tay anh đôi khi chạm vào da đầu cô, tạo nên cảm giác râm ran khó tả.
“Cháu không cần phải làm những hành động thử thách chú nữa,” Diệu Đình đột nhiên thì thầm, giọng anh nghèn nghẹn, gần như là một lời thú nhận. “Chú... chú đã bị ảnh hưởng rồi.”
Sơ Nguyệt cảm thấy trái tim mình như ngừng đập. Lời thú nhận đó là sự thật mà cô đã chờ đợi.
“Chú sợ cháu sẽ bị cảm lạnh. Chú sợ cháu sẽ gặp chuyện gì đó. Chú sợ... chú sợ chính mình,” anh nói tiếp, không dừng lại việc lau tóc.
Sơ Nguyệt quay đầu lại, nhìn anh. “Chú Diệu Đình. Vậy tại sao chú không thừa nhận nó? Chú sợ chúng ta bị phát hiện, hay sợ chú không còn là người giám hộ hoàn hảo nữa?”
Diệu Đình buông chiếc khăn. Anh cúi xuống, ghé sát vào mặt cô, hơi thở anh nóng rực và dồn dập.
“Chú không thể. Chú không thể làm tan vỡ ranh giới cuối cùng này. Nó là điều cấm kỵ, Sơ Nguyệt. Nó sẽ hủy hoại cả hai chúng ta.”
Anh lùi lại một bước, đôi mắt anh đầy sự đấu tranh và tuyệt vọng. Anh quay lưng lại, bước về phía cửa phòng ngủ.
“Chú sẽ đi tắm. Cháu... nghỉ ngơi đi.”
Anh bước vào phòng tắm chính, khóa cửa lại. Sơ Nguyệt nghe thấy tiếng nước chảy mạnh, dữ dội, như thể anh đang cố gắng dập tắt ngọn lửa bên trong mình.
Sơ Nguyệt nằm xuống giường, tay cô chạm vào chiếc gối còn vương mùi hương của anh. Cô biết anh không thể ngủ ngoài phòng khách. Và cô biết, tối nay, cô sẽ là cơn ác mộng chân thật nhất của anh.
Cô thì thầm vào khoảng không, như một lời hứa: “Chú Diệu Đình. Cháu sẽ chờ. Cho đến khi chú không còn sức lực để kiểm soát bản thân nữa.”