MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐể Chú Lo Cho CháuChương 12

Để Chú Lo Cho Cháu

Chương 12

872 từ · ~5 phút đọc

Nửa đêm, tiếng mưa ngoài trời đã dịu đi, chỉ còn là những hạt mưa lất phất chạm vào cửa sổ. Cả căn phòng chìm trong bóng tối, chỉ có ánh sáng yếu ớt từ đèn đường hắt vào.

Sơ Nguyệt nằm trên chiếc giường lớn trong phòng ngủ chính, cố gắng chợp mắt nhưng không thể. Cô biết Diệu Đình đang ngủ (hay cố gắng ngủ) trên chiếc sofa chật chội ở phòng khách.

Cảm giác tội lỗi vì để anh chịu khổ, cùng với sự kích thích từ lời thú nhận nửa vời của anh lúc tối, khiến cô trằn trọc.

Khoảng 2 giờ sáng, Sơ Nguyệt nghe thấy một tiếng động nhẹ từ phòng khách. Sau đó là tiếng ho khan khô khốc.

Cô lập tức bật dậy. Cô bước ra khỏi phòng ngủ, chỉ mặc chiếc váy ngủ lụa.

Diệu Đình đang ngồi dậy trên chiếc sofa nhỏ. Anh ôm lấy ngực, ho liên tục. Chiếc chăn mỏng anh đắp đã trượt xuống sàn.

“Chú Diệu Đình!” Sơ Nguyệt vội vã chạy đến.

“Không sao,” anh cố gắng nói, giọng anh khàn đặc. “Sofa này quá cũ.”

Anh định đứng dậy, nhưng Sơ Nguyệt đã ngồi xuống bên cạnh anh. Cô đưa tay chạm vào trán anh.

“Chú lạnh thế này mà còn nói không sao?” Cô cảm nhận được hơi lạnh và mồ hôi trên trán anh. “Chú không thể ngủ ở đây được.”

“Cháu quay về phòng đi. Đừng ở đây,” Diệu Đình ra lệnh, cố gắng đẩy cô ra.

“Không,” Sơ Nguyệt dứt khoát. “Cháu sẽ không để chú bị cảm lạnh thêm nữa. Chú vào giường ngủ đi.”

“Không được,” anh gằn giọng, đôi mắt anh sắc lạnh trong bóng tối. “Chú không thể vào phòng đó. Cháu biết rõ tại sao.”

“Cháu không biết,” Sơ Nguyệt nói dối. “Cháu chỉ biết chú đang ho và cần một giấc ngủ ngon.”

Cô nắm lấy tay anh, kéo anh dậy. Sức lực của cô không bằng anh, nhưng sự kiên quyết của cô đã làm anh lung lay.

“Sơ Nguyệt, đừng ép chú,” anh cảnh cáo, giọng anh đầy sự tuyệt vọng bị kìm nén.

“Cháu chỉ ép chú chăm sóc bản thân,” cô đáp lại.

Cô kéo anh vào phòng ngủ. Cả hai đứng cạnh chiếc giường lớn. Cơn mưa nhẹ ngoài cửa sổ và tiếng sấm xa xăm tạo nên một không khí thân mật, tách biệt khỏi thế giới bên ngoài.

“Chú ngủ ở đây. Cháu sẽ ra phòng khách,” Sơ Nguyệt nói, nhưng Diệu Đình đã nắm lấy cánh tay cô.

“Đừng rời đi,” anh nói, giọng anh khàn đặc và tuyệt vọng. “Cháu biết chú sẽ không để cháu ngủ ngoài đó.”

“Vậy thì chúng ta cùng nhau ngủ ở đây,” Sơ Nguyệt đề nghị, giọng cô nhẹ như lông hồng.

Diệu Đình lắc đầu. Anh biết điều đó là không thể chấp nhận được. Nhưng cơ thể anh đang lạnh, đang mệt mỏi, và sự kìm nén đã đạt đến giới hạn.

Sơ Nguyệt bước một bước gần hơn. Cô đưa tay lên, nhẹ nhàng vuốt ve gò má anh, nơi có những sợi râu lún phún đầy nam tính.

“Đừng kiểm soát nữa, Diệu Đình,” cô thì thầm. “Đừng đấu tranh nữa.”

Cái chạm đó, sự gần gũi đó, đã phá vỡ rào cản cuối cùng. Diệu Đình không còn sức lực để chiến đấu với cơn sốt, hay với khao khát của mình.

Anh cúi đầu xuống, môi anh chạm vào môi cô.

Đó không phải là một nụ hôn nhẹ nhàng, mà là một nụ hôn của sự giải phóng, đầy sự kìm nén, thô bạo và tuyệt vọng. Anh nắm lấy vai cô, kéo cô sát vào người anh, cảm nhận hơi ấm cơ thể cô như một sự cứu rỗi giữa cơn lạnh.

Sơ Nguyệt đáp lại nụ hôn đó bằng tất cả sự khao khát mà cô đã phải che giấu. Cô vòng tay qua cổ anh, kéo anh sâu hơn vào nụ hôn cấm kỵ.

Mùi trầm hương và mưa lạnh hòa lẫn với mùi hoa nhài và sự ngọt ngào. Nụ hôn đó là một lời thú tội không lời, một sự thừa nhận rằng cả hai đều đã vượt qua ranh giới.

Diệu Đình buông cô ra, hơi thở anh dồn dập, đôi mắt anh tối sầm lại vì khao khát và tội lỗi.

“Chú xin lỗi,” anh thì thầm, giọng anh đầy hối hận và đau đớn. “Chú không nên...”

Sơ Nguyệt đưa ngón tay lên môi anh, ngăn anh nói hết câu.

“Không. Đừng xin lỗi,” cô nói. “Chú đã làm điều chú muốn. Và cháu cũng vậy.”

Anh ôm lấy cô thật chặt, một cái ôm đầy sự sở hữu và tuyệt vọng. “Chỉ đêm nay. Chỉ đêm nay thôi, Sơ Nguyệt. Chỉ là trách nhiệm của một người đàn ông mệt mỏi.”

Sơ Nguyệt biết anh đang cố gắng tạo ra một cái cớ hợp lý. Nhưng cô không quan tâm. Cô tựa đầu vào ngực anh, cảm nhận nhịp đập tim dữ dội của anh.

“Vâng, chỉ đêm nay,” cô đồng ý, cho anh một lối thoát danh dự.

Và trong căn phòng tối, dưới tiếng mưa rơi, họ cùng nhau nằm xuống chiếc giường lớn, không còn ranh giới giữa người giám hộ và cháu gái, chỉ còn lại sự gần gũi cấm kỵ của hai con người cô đơn.