Sơ Nguyệt tỉnh dậy. Cô cảm thấy ấm áp lạ thường, và cảm giác đó không chỉ đến từ chiếc chăn.
Cô mở mắt, nhận ra mình đang nằm trên chiếc giường lớn. Bên cạnh cô là Diệu Đình.
Anh đang quay lưng về phía cô, nhưng cô có thể cảm nhận được hơi ấm và sự vững chãi từ cơ thể anh. Chiếc áo ba lỗ xám của anh hơi xộc xệch, để lộ một phần lưng rộng và những cơ bắp săn chắc. Mùi hương gỗ đàn hương và hơi thở ấm áp của anh vương vấn trên chiếc gối.
Đêm qua không phải là mơ. Nụ hôn đó là thật. Sự gần gũi đó là thật.
Sơ Nguyệt nhẹ nhàng xoay người, nhìn anh. Khuôn mặt anh khi ngủ trông trẻ hơn, bớt đi vẻ nghiêm nghị thường thấy. Cô đưa tay lên, nhẹ nhàng chạm vào bờ vai anh. Anh không hề cử động.
Cô cảm thấy một hỗn hợp phức tạp của sự thỏa mãn, tội lỗi, và tò mò.
Sự thỏa mãn vì cuối cùng cô cũng đã phá vỡ bức tường phòng thủ của anh. Sự tội lỗi vì cô biết cô đã lợi dụng sự yếu đuối và danh phận cấm kỵ để đạt được điều mình muốn. Và sự tò mò, một sự tò mò thể xác mãnh liệt, muốn khám phá người đàn ông này.
Sơ Nguyệt nhẹ nhàng trườn lên, ghé sát vào chiếc gối của anh, hít một hơi thật sâu mùi hương của anh. Cô cảm thấy bị cuốn hút bởi sự nam tính, quyền lực và sự cấm kỵ của anh.
Cô nhớ lại cái siết tay mạnh mẽ của anh khi hôn cô, sự tuyệt vọng và khao khát trong hơi thở anh. Cô muốn cảm nhận lại điều đó.
Sơ Nguyệt đưa tay ra, nhẹ nhàng vuốt ve gáy anh, nơi mái tóc đen dày bắt đầu tiếp xúc với da thịt. Ngón tay cô lướt xuống, chậm rãi, tinh tế, chạm vào đường hõm giữa xương vai anh.
Diệu Đình bỗng rùng mình. Anh mở mắt, mặc dù không quay đầu lại, nhưng anh biết cô đang làm gì.
“Sơ Nguyệt,” anh gọi, giọng anh khàn đặc và cảnh báo.
Cô rút tay lại ngay lập tức. Cô biết anh đã tỉnh, và sự kiểm soát đã quay trở lại.
“Cháu xin lỗi. Cháu nghe thấy tiếng mưa,” cô nói dối, giọng cô vẫn còn hơi thở dốc.
Diệu Đình từ từ xoay người lại, nhìn cô. Ánh mắt anh đầy sự phức tạp: có sự mềm yếu của đêm qua, nhưng ngay lập tức bị thay thế bằng sự hối hận và nghiêm nghị.
“Đừng chạm vào chú nữa,” anh nói, mỗi lời đều mang sức nặng.
“Cháu chỉ muốn chắc chắn chú không bị ốm lại,” cô đáp, nhìn thẳng vào mắt anh, không hề né tránh.
Anh ngồi dậy, kéo chăn che kín thân mình. “Chú ổn. Cháu cũng nên mặc quần áo đi. Chúng ta phải đi sớm.”
Anh bước xuống giường, đi thẳng vào phòng tắm, đóng sầm cửa lại. Âm thanh khóa cửa vang lên rõ ràng, như một lời tuyên bố về việc phong ấn nụ hôn cấm kỵ đêm qua.
Sơ Nguyệt ngồi lại trên giường, nhìn vào chiếc gối còn hằn vết đầu của anh. Cô biết Diệu Đình sẽ cố gắng giả vờ như không có chuyện gì xảy ra. Anh sẽ trở lại vai trò người giám hộ lạnh lùng và kiểm soát.
Nhưng cô đã nếm được mùi vị của sự cấm kỵ.
Cô đưa tay lên, nhẹ nhàng chạm vào môi mình, cảm nhận dư vị nụ hôn của anh. Cô cười thầm. Anh có thể khóa cửa, có thể phủ nhận, nhưng anh không thể xóa bỏ được dấu vết mà cô đã để lại trong tâm trí anh, và hương gỗ đàn hương mà anh đã để lại trên chiếc gối của cô.
Cô sẽ không cho anh cơ hội trốn tránh.
Sơ Nguyệt đứng dậy, bước đến cạnh cửa phòng tắm, nơi tiếng nước chảy mạnh như một nỗ lực tuyệt vọng để gột rửa tội lỗi. Cô gõ nhẹ cửa, sau đó thì thầm:
“Chú Diệu Đình. Chú đã hôn cháu. Và đêm qua, chú không hề ngủ ở phòng khách. Trách nhiệm của chú không chỉ là bảo vệ cháu, mà còn là thừa nhận những gì đã xảy ra.”
Cô không đợi anh trả lời, chỉ quay lại, bắt đầu mặc quần áo. Cô biết, Diệu Đình trong phòng tắm sẽ không bao giờ có thể hoàn toàn kiểm soát được cô nữa.