Sau sự cố tại khách sạn ven đường, Diệu Đình và Sơ Nguyệt quay trở về biệt thự Bách. Cả hai đều mang theo một bí mật và một sự căng thẳng mới. Diệu Đình giữ khoảng cách vật lý tối đa, nhưng ánh mắt anh lại phản bội sự kiểm soát đó. Anh liên tục theo dõi Sơ Nguyệt, như thể anh sợ rằng cô sẽ tan biến hoặc lại cố tình thử thách anh.
Vài ngày sau, Sơ Nguyệt bị Diệu Đình giao cho một dự án nghiên cứu phức tạp liên quan đến tập đoàn, nhằm mục đích đánh lạc hướng cô khỏi những suy nghĩ cấm kỵ.
Một buổi tối, Sơ Nguyệt đang ngồi ở bàn ăn lớn, trải đầy tài liệu. Cô đã làm việc liên tục hàng giờ. Diệu Đình đang ở trong phòng khách, đọc sách. Anh luôn có thói quen làm việc hoặc đọc sách trong phòng khách khi cô ở đó.
Sơ Nguyệt cảm thấy mệt mỏi, cô duỗi vai và khẽ rên nhẹ. Cô biết Diệu Đình đã nghe thấy.
“Nếu cháu mệt, hãy đi nghỉ đi,” giọng anh vang lên, lạnh lùng và dứt khoát.
“Cháu gần xong rồi,” cô đáp. “Cháu chỉ đang cố gắng sắp xếp lại các dữ liệu thôi.”
Cô vật lộn với một chồng tài liệu cao. Đột nhiên, mọi thứ đổ sập xuống sàn nhà.
“Ôi, không,” cô rên rỉ, bắt đầu nhặt nhạnh.
Diệu Đình đặt cuốn sách xuống, đứng dậy. Anh bước đến chỗ cô, hành động nhanh nhẹn và quyết đoán.
Cả hai cùng quỳ xuống, đối mặt nhau trên sàn nhà cẩm thạch lạnh lẽo, giữa một đống giấy tờ.
“Để chú giúp,” anh nói. Anh bắt đầu sắp xếp các tài liệu theo thứ tự, động tác chính xác và nhanh chóng.
Sơ Nguyệt cố tình làm chậm lại. Cô muốn kéo dài sự gần gũi không ngờ này.
Khi anh đang sắp xếp một tập giấy tờ, tay cô vô tình chạm vào tay anh. Cái chạm này, lần này, không phải là vô ý. Sơ Nguyệt nhẹ nhàng vuốt ve mu bàn tay anh bằng các ngón tay của cô.
Diệu Đình ngay lập tức rút tay lại, gương mặt anh gần như không có biểu cảm, nhưng Sơ Nguyệt cảm thấy một sự căng cứng toàn thân nơi anh.
“Tập trung vào công việc, Sơ Nguyệt,” anh nói, giọng anh trầm khàn như một lời cảnh cáo.
“Cháu xin lỗi. Cháu hơi lơ đãng,” cô thì thầm.
Anh lại bắt đầu sắp xếp. Lần này, anh làm nhanh hơn, gần như muốn kết thúc tình huống này ngay lập tức.
Khi chỉ còn lại một vài tờ giấy nằm rải rác. Diệu Đình cúi người xuống để nhặt một tờ giấy nằm dưới gầm bàn. Anh quay lưng về phía cô, và do tư thế cúi người, cơ bắp lưng anh căng ra dưới lớp áo sơ mi.
Sơ Nguyệt nhìn thấy cơ hội. Cô đưa tay ra, nhẹ nhàng chạm vào thắt lưng anh. Đó là một cái chạm ngắn ngủi, nhưng đầy ý đồ. Cô cảm nhận được hơi ấm và sự rắn chắc của anh.
Diệu Đình giật nảy người. Anh thẳng người lên, xoay người lại đối diện cô. Gương mặt anh tối sầm lại, đôi mắt anh cháy lên một ngọn lửa cấm kỵ.
“Cháu đang làm gì vậy?” anh gầm gừ, giọng anh đầy sự nguy hiểm.
Sơ Nguyệt không sợ hãi. Cô biết cô đã đẩy anh đến giới hạn.
“Cháu chỉ muốn giúp chú. Chú có vẻ căng thẳng.”
“Đừng bao giờ chạm vào chú theo cách đó nữa,” anh ra lệnh, lời nói của anh là một sự cảnh báo chân thật, bởi vì anh sợ rằng anh sẽ không thể kiểm soát được phản ứng của mình.
Anh đứng dậy. Anh nhìn xuống cô, người vẫn đang quỳ trên sàn. Anh thấy cô gái mà anh có trách nhiệm bảo vệ, nhưng anh lại thấy người phụ nữ đang cố tình quyến rũ anh.
Anh đưa tay ra, không phải để kéo cô dậy, mà để chạm vào vai cô, nhẹ nhàng xoa bóp cơ vai. Đó là một sự tiếp xúc hai mặt: vừa là sự chăm sóc vì cô đã mệt mỏi, vừa là sự trừng phạt, một sự chiếm hữu thầm kín.
Sơ Nguyệt nhắm mắt lại. Cái chạm đó là một lời hứa, một sự thừa nhận không lời về những gì đã xảy ra tại khách sạn đêm đó.
“Cháu đã sắp xếp xong rồi,” anh nói, giọng anh trở lại vẻ lạnh lùng. Anh rút tay lại.
Sơ Nguyệt đứng dậy. Cô nhìn anh, rồi khẽ cười. Cô không cần lời thú nhận. Cô cần những hành động này.
“Vâng. Cháu sẽ đi nghỉ đây. Chú cũng nên làm vậy,” cô nói, sau đó bước về phía phòng mình.
Diệu Đình đứng ở đó, giữa đống tài liệu đã được sắp xếp gọn gàng. Bàn tay anh vẫn còn cảm nhận được sự mềm mại của Sơ Nguyệt. Anh biết, bàn tay không ngủ yên của anh đã bắt đầu phá vỡ mọi quy tắc mà anh đã thiết lập.