MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐể Chú Lo Cho CháuChương 15

Để Chú Lo Cho Cháu

Chương 15

799 từ · ~4 phút đọc

Sau những màn thử thách và chạm mặt đầy căng thẳng, Diệu Đình và Sơ Nguyệt đều biết rằng họ không thể tiếp tục giả vờ được nữa. Sự kiện nụ hôn đã mở ra một cánh cửa mà cả hai đều khao khát bước qua, nhưng lại sợ hãi bị phát hiện.

Đêm đó, Diệu Đình quyết định làm việc trong thư viện. Đây là một phòng nhỏ, yên tĩnh, được bao bọc bởi những kệ sách cao từ sàn đến trần, tạo nên một không gian tách biệt hoàn toàn với phần còn lại của biệt thự. Thư viện là khu vực cấm mà Diệu Đình luôn muốn bảo vệ.

Khoảng nửa đêm, Sơ Nguyệt xuống bếp uống nước. Cô đi ngang qua thư viện, ánh đèn bàn yếu ớt hắt ra từ khe cửa. Cô biết anh đang ở bên trong.

Sơ Nguyệt không gõ cửa. Cô chỉ nhẹ nhàng đẩy cánh cửa gỗ sồi, bước vào.

Diệu Đình đang ngồi đọc sách trên chiếc ghế da lớn. Anh đeo kính đọc sách, và ánh sáng hắt lên gương mặt anh khiến anh trông vừa uyên bác, vừa quyến rũ một cách nguy hiểm.

Anh ngước nhìn cô, và sự bình tĩnh trong mắt anh tan biến.

“Sao cháu lại ở đây?” anh hỏi, giọng anh trầm khàn, mang theo sự cảnh báo.

“Cháu không ngủ được,” Sơ Nguyệt đáp, cô tiến vào sâu hơn, đứng đối diện anh, giữa những giá sách chứa đầy tri thức và bí mật. “Và cháu biết chú cũng không ngủ được.”

Anh từ từ tháo kính ra, đặt cuốn sách xuống. “Cháu nên tôn trọng quy tắc. Đây là khu vực riêng của chú.”

“Trách nhiệm của chú không phải là giữ khoảng cách,” Sơ Nguyệt nói, giọng cô trở nên mềm mỏng và quyến rũ. “Trách nhiệm của chú là thừa nhận những gì đã xảy ra.”

Cô bước thêm một bước, đẩy bức tường thủy tinh cuối cùng. “Chú biết, chúng ta không thể quay lại làm chú cháu nữa.”

Diệu Đình đứng bật dậy. Anh đi vòng qua bàn, tiến về phía cô. Không còn sự trụt lùi hay né tránh.

“Cháu muốn gì, Sơ Nguyệt?” anh gằn giọng, đôi mắt anh cháy lên ngọn lửa kìm nén.

“Cháu muốn chú dừng lại. Dừng việc kiểm soát,” cô nói, cô đưa tay ra, nhẹ nhàng chạm vào ngực anh, ngay nơi trái tim anh đang đập mạnh dưới lớp áo sơ mi mỏng.

“Chú không thể,” Diệu Đình nói, nhưng anh không đẩy tay cô ra. Anh nắm lấy cổ tay cô, không phải để gỡ ra, mà là để giữ chặt, để cảm nhận cái chạm đó.

“Thư viện này,” anh thì thầm, giọng anh đầy sự tuyệt vọng. “Nó là sự cấm kỵ cuối cùng. Nếu cháu bước qua nó...”

“Cháu đã bước qua rồi, Diệu Đình,” Sơ Nguyệt ngắt lời.

Và thế là, anh không còn kiểm soát được nữa.

Anh buông tay cô ra khỏi ngực mình, nhưng chỉ để ôm lấy cô một cách mạnh mẽ, thô bạo. Anh cúi đầu xuống, không phải là một nụ hôn của sự hối lỗi, mà là một nụ hôn của sự chiếm hữu và giải thoát.

Họ hôn nhau giữa những giá sách cổ kính, nơi những quy tắc và đạo đức đã bị lãng quên. Sơ Nguyệt vòng tay qua cổ anh, kéo anh sâu hơn vào thế giới cấm kỵ của họ.

Diệu Đình bắt đầu di chuyển cô. Anh đẩy cô ra phía sau, ép cô vào một trong những giá sách. Sơ Nguyệt cảm nhận được sự cứng cáp của những cuốn sách cũ sau lưng và sự mạnh mẽ, nóng bỏng của cơ thể anh đang ép sát vào cô.

Anh không cần lời nói, chỉ có những tiếng thở dồn dập và những cái chạm thô bạo, đầy khát khao.

Anh đưa tay vào tóc cô, kéo nhẹ, buộc cô ngước nhìn anh, để anh có thể nhìn thấy sự đầu hàng và khao khát trong mắt cô.

“Giang Sơ Nguyệt,” anh gằn giọng, giọng anh như một lời thề. “Từ giây phút này, cháu là bí mật của chú. Là tội lỗi của chú.”

Và trong không gian bí mật, cấm kỵ đó của thư viện, họ buông bỏ hoàn toàn danh phận và trách nhiệm. Chiếc áo sơ mi trắng của Diệu Đình bị kéo xộc xệch, để lộ da thịt trần. Sơ Nguyệt cảm nhận được sự tuyệt vọng và khao khát của anh, và cô đáp lại bằng tất cả sự quyến rũ cấm kỵ của mình.

Sự tàn phá đã xảy ra không chỉ đối với trật tự, mà còn đối với lý trí. Thư viện, nơi của sự tri thức và luật lệ, đã trở thành nơi chứng kiến sự thất bại lớn nhất của Diệu Đình: thất bại trong việc kiểm soát trái tim mình.