Tiếng bánh xe vali ma sát trên nền đá cẩm thạch đã phá vỡ sự tĩnh lặng tuyệt đối của căn penthouse này.
Vũ Thiên đứng giữa phòng khách rộng lớn, cảm thấy mình lạc lõng như một vật thể lạ được ném vào không gian quá mức gọn gàng và lạnh lẽo. Ánh sáng từ đèn chùm pha lê phản chiếu trên sàn nhà bóng loáng, tạo ra cảm giác xa cách, gần như vô trùng. Nơi này là nhà của dì cậu – Hạ Băng.
Cậu đã không gặp dì mình nhiều năm, kể từ sau đám tang bà ngoại. Trong trí nhớ non nớt của một đứa trẻ, dì chỉ là một người phụ nữ xinh đẹp, hay tặng cậu những món quà đắt tiền và luôn bận rộn. Nhưng Hạ Băng đứng trước mặt cậu lúc này đã hoàn toàn khác.
Dì khoác trên mình bộ vest màu than chì được cắt may hoàn hảo, tóc búi cao gọn gàng, toát ra vẻ quyền lực không thể lay chuyển. Cô chỉ cao hơn cậu một chút, nhưng cái cách cô đứng thẳng, hai tay khoanh nhẹ trước ngực, tạo ra một rào cản vô hình mà cậu không thể vượt qua.
"Chà, lớn rồi," Hạ Băng cất giọng, chất giọng trầm và vang như một nốt nhạc hoàn hảo. Nó không hề dịu dàng, mà mang âm hưởng của một mệnh lệnh nhẹ nhàng. "Hai mươi tuổi. Tôi cứ nghĩ cậu vẫn còn là cậu nhóc thích bánh quy bơ."
Vũ Thiên mỉm cười nhạt. "Con xin lỗi vì làm phiền dì. Bố mẹ con nói con không thể ở ký túc xá được nữa."
"Tôi hiểu." Hạ Băng không biểu lộ cảm xúc gì, đôi mắt đen sâu thăm thẳm lướt qua cậu, từ mái tóc hơi dài che gáy đến đôi giày thể thao cáu bẩn của cậu. "Phòng cậu ở cuối hành lang bên trái. Tủ lạnh luôn có đồ, nhưng tôi không thích mùi dầu mỡ trong bếp. Tôi thuê người dọn dẹp và nấu ăn theo giờ, cậu nên tự sắp xếp giờ giấc của mình."
Cô đưa tay lên xem đồng hồ đính kim cương lấp lánh, một cử chỉ dứt khoát như đang tính toán thời gian của từng hơi thở. "Tôi có cuộc họp lúc bảy giờ tối. Cậu cứ tự nhiên ổn định. Chúng ta sẽ nói về quy tắc sống chung vào sáng mai."
Vũ Thiên gật đầu, cảm nhận được áp lực vô hình từ sự hoàn hảo của dì. Sự đối lập giữa họ quá rõ ràng: một bên là trật tự, kỷ luật và băng giá; bên kia là sự tự do, hơi bừa bộn và nhiệt huyết tuổi trẻ.
Khi Hạ Băng quay lưng bước đi, cậu mới có cơ hội quan sát cô thật kỹ. Chiếc vest cứng nhắc không thể che giấu được đường cong tinh tế và thanh thoát. Có một vết nhăn rất nhỏ trên khóe mắt cô, dấu hiệu của sự mệt mỏi bị che giấu. Cô không phải là nữ thần băng giá, cô là một người phụ nữ đang gắng gồng.
Cậu đột nhiên cảm thấy một sự thôi thúc kỳ lạ, một mong muốn được nhìn thấy vết nứt trên lớp vỏ ngoài hoàn hảo ấy.
Vũ Thiên kéo vali về phía hành lang. Căn phòng của cậu gọn gàng, sạch sẽ, với một chiếc giường lớn. Cậu ném chiếc áo khoác nặng trịch xuống ghế và tiến lại cửa sổ kính lớn, nơi có thể nhìn thấy cả thành phố đang lên đèn.
Đột nhiên, cậu nghe thấy tiếng động ở căn phòng làm việc đối diện – phòng của Hạ Băng. Cánh cửa hé mở. Ánh đèn vàng ấm áp từ bên trong rọi ra, khác hẳn với ánh sáng trắng lạnh lẽo trong căn hộ.
Hạ Băng đang đứng trước kệ sách cao, áo vest đã cởi ra, chỉ còn chiếc áo sơ mi lụa trắng hơi ôm lấy cơ thể. Cô đang với tay lấy một cuốn sách ở trên cao. Cô nhón chân, tấm lưng hơi cong, làm chiếc áo sơ mi kéo căng.
Chỉ là một khoảnh khắc rất ngắn, rất vô tình.
Vũ Thiên đứng lặng người. Mọi sự phòng thủ, mọi sự lạnh lùng của Hạ Băng dường như tan chảy dưới ánh đèn vàng ấy. Cô không còn là giám đốc marketing quyền lực, cô là một người phụ nữ đang lơ đãng.
Ánh mắt cậu dán chặt vào tấm lưng ấy. Cảm xúc ban đầu là sự tôn kính, rồi dần chuyển thành một luồng hơi nóng âm ỉ, khó chịu.
Hạ Băng lấy được sách và quay người lại. Cô nhìn thấy Vũ Thiên đang đứng ở cửa phòng cậu. Hai ánh mắt giao nhau.
Khuôn mặt Hạ Băng thoáng qua sự bất ngờ, nhưng cô nhanh chóng lấy lại vẻ điềm tĩnh. Cô không hỏi cậu đang nhìn gì, không trách móc sự tò mò của cậu. Cô chỉ đơn giản cài lại một chiếc cúc áo gần cổ một cách chậm rãi, như thể cảnh cáo cậu về ranh giới.
"Tôi mong cậu sẽ nhớ các quy tắc, Vũ Thiên," Hạ Băng nói, giọng cô trở nên lạnh lùng hơn.
"Vâng, thưa dì," cậu đáp lại. Giọng cậu hơi khàn, một chút ngượng ngùng nhưng cũng chứa đựng sự bướng bỉnh ngầm. Cậu không muốn xin lỗi.
Hạ Băng đóng sầm cửa phòng làm việc lại.
Vũ Thiên dựa lưng vào cánh cửa phòng mình. Cậu nhắm mắt lại, cảm nhận nhịp tim đang đập mạnh một cách bất thường.
Đây không phải là một mối quan hệ dì-cháu thông thường. Đây là một cuộc chiến của cảm xúc, một trò chơi nguy hiểm của sự hấp dẫn bị cấm đoán. Và Vũ Thiên biết, dưới mái hiên băng giá này, cậu sẽ là ánh lửa thiêu đốt ranh giới ấy.