Sáng hôm sau, Vũ Thiên bị đánh thức bởi mùi hương cà phê đen đậm đặc và tiếng lạch cạch thanh thoát của ly sứ. Dù đã là cuối tuần, Hạ Băng vẫn ăn mặc chỉnh tề trong chiếc váy ôm màu kem nhạt, ngồi trước bàn ăn bằng đá cẩm thạch.
Cậu bước vào bếp, áo phông rộng và quần thể thao, cảm thấy mình quá lôi thôi lếch thếch.
"Ngồi xuống đi," Hạ Băng ra hiệu về phía chiếc ghế đối diện, không nhìn cậu.
Trên bàn, ngoài hai tách cà phê, còn có một tờ giấy A4 được in cẩn thận. Không phải thư tay, mà là một văn bản chính thức.
"Đây là những điều khoản cơ bản khi cậu ở đây," cô nói, giọng điệu hoàn toàn chuyên nghiệp. "Tôi chỉ có ba nguyên tắc cốt lõi, nhưng chúng là không thể vi phạm."
Vũ Thiên nhếch môi. "Nghe như hợp đồng lao động hơn là nội quy gia đình, thưa dì."
Hạ Băng ngẩng đầu lên, ánh mắt sắc như dao. "Tôi là người chủ trì căn hộ này, Vũ Thiên. Và tôi cần sự tập trung tuyệt đối vào công việc. Vì vậy, tôi cần trật tự."
Cô cầm bút và bắt đầu đọc:
1. Ranh Giới Cá Nhân (The Boundary)
"Khu vực phòng làm việc, phòng ngủ chính và phòng tập gym của tôi là nơi cấm. Không được phép gõ cửa, gọi điện thoại sau 10 giờ tối, trừ khi có trường hợp khẩn cấp liên quan đến sức khỏe. Sự riêng tư của tôi là tuyệt đối."
Hạ Băng gạch chân từ 'tuyệt đối'. Vũ Thiên cảm thấy một sự thách thức ngầm. Chính cái ranh giới cấm kỵ này lại kích thích sự tò mò của cậu.
"Và ngược lại, tôi cũng sẽ không bao giờ vào phòng cậu," cô thêm vào.
2. Tiếng ồn và Khách Khứa (Silence and Guests)
"Không mở nhạc to, không gọi điện thoại ồn ào. Và điều quan trọng nhất," cô nhấn mạnh, nhìn thẳng vào cậu, "tuyệt đối không được dẫn bạn gái, bạn bè hay bất cứ ai khác về căn hộ này khi chưa có sự cho phép của tôi, kể cả khi tôi không có nhà."
Ánh mắt Hạ Băng chứa đựng một sự cảnh báo rõ ràng. Vũ Thiên cảm thấy bị chọc tức.
"Dì lo lắng về danh tiếng của mình à?" cậu hỏi, giọng hơi cộc lốc.
"Tôi lo về sự ổn định của tôi, Vũ Thiên," cô đáp, không hề nao núng. "Tôi không thích những sự phức tạp không cần thiết. Căn hộ này là nơi tôi thư giãn, không phải nhà trọ sinh viên."
3. Nền Tảng Tài Chính (The Financial Base)
"Cậu có nhiệm vụ học tập và tự lo cho sinh hoạt cá nhân của mình. Tiền bạc tôi chu cấp cho cậu là tiền tiêu vặt, không phải để cậu tiêu xài hoang phí. Cậu cần một công việc bán thời gian. Tôi sẽ giúp cậu tìm một chỗ làm, nhưng cậu phải tự chịu trách nhiệm."
Hạ Băng đặt bút xuống, đẩy tờ giấy về phía Vũ Thiên. "Ký tên."
Vũ Thiên không ký ngay. Cậu nhìn chằm chằm vào nét chữ gọn gàng, sắc nét của dì. Cô đang cố gắng kiểm soát cuộc sống của cậu một cách tối đa, dưới danh nghĩa "người giám hộ".
"Nếu con vi phạm?" Vũ Thiên hỏi, nhấp một ngụm cà phê, vị đắng gắt đến cháy cổ họng.
Hạ Băng bình thản đón nhận sự thách thức của cậu. "Nếu cậu vi phạm, cậu sẽ phải tìm một nơi khác để ở. Đơn giản vậy thôi."
Sự lạnh lùng và dứt khoát của cô khiến cậu vừa bực bội, vừa bị hấp dẫn. Người phụ nữ này quá kiêu ngạo và tự tin vào quyền lực của mình. Cậu cảm thấy một khao khát muốn phá vỡ sự hoàn hảo mà cô đã dày công xây dựng.
"Được rồi, thưa dì," Vũ Thiên nói, lấy cây bút từ tay cô, cố ý để những ngón tay chạm nhẹ vào tay Hạ Băng.
Làn da của cô lạnh một cách bất ngờ, nhưng cô không rụt tay lại. Cô giữ nguyên tư thế, ánh mắt cảnh giác. Khoảnh khắc tiếp xúc thoáng qua ấy, chỉ đủ để cậu cảm nhận được độ mềm mại dưới lớp da căng mịn của cô.
Vũ Thiên ký tên. Nét chữ của cậu phóng khoáng, đối lập hoàn toàn với sự chỉnh tề của cô.
"Tốt," Hạ Băng thu lại tờ giấy. "Bây giờ, hãy nói về công việc bán thời gian. Tôi có một đề nghị."
Cô chuyển sang một tông giọng khác, khiến Vũ Thiên phải nheo mắt.
"Trợ lý văn phòng cho tôi. Ba giờ mỗi chiều. Cậu sẽ làm việc ở căn hộ này, nhưng là công việc chuyên môn. Tôi sẽ trả cậu một mức lương xứng đáng, nhưng yêu cầu sự chuyên nghiệp tuyệt đối."
Vũ Thiên nhìn dì, sự bất ngờ xen lẫn nghi ngờ. "Dì muốn con làm việc cho dì?"
"Đúng vậy. Tôi có thể giám sát cậu tốt hơn, và cậu không phải ra ngoài làm những công việc vớ vẩn." Hạ Băng trả lời, nhưng ánh mắt cô lại có chút lảng tránh, như đang che giấu một mục đích khác.
Làm việc cùng dì? Trong cùng một không gian, hằng ngày? Sự gần gũi này sẽ đẩy mối quan hệ cấm kỵ này đi đến đâu?
Vũ Thiên nhận ra, dì đang tạo ra một "vòng cấm" xung quanh mình, nhưng đồng thời lại kéo cậu vào trung tâm của vòng cấm đó.
"Con đồng ý," Vũ Thiên nói, ánh mắt rực lửa. "Nhưng con có một quy tắc. Khi làm việc, dì phải đối xử với con như một nhân viên, không phải cháu trai của dì. Và khi ở nhà, dì phải đối xử với con như một người đang sống cùng, không phải robot tuân lệnh."
Hạ Băng nhướng mày, có chút thích thú trước sự táo bạo của cậu. "Được. Nếu cậu làm tốt nhiệm vụ của mình. Bây giờ, đi thay quần áo đi. Tôi sẽ cho cậu xem phòng làm việc mới."
Vũ Thiên đứng dậy, nhìn thẳng vào người phụ nữ quyền lực đang ngồi đó. Cậu biết, mình đã bước vào một trò chơi mạo hiểm.