Sau bữa sáng căng thẳng, Hạ Băng dẫn Vũ Thiên đến một góc nhỏ bên cạnh phòng làm việc của cô, nơi có một bàn làm việc phụ và một chiếc máy tính mới tinh.
"Đây sẽ là khu vực của cậu," Hạ Băng nói, giọng cô trở nên thực tế và khô khan hơn. "Tôi cần cậu sắp xếp lại kho tài liệu số, lập danh sách khách hàng tiềm năng và quản lý lịch họp."
Cô đặt một tập tài liệu dày cộp xuống bàn. Mùi giấy mới, mùi mực in và mùi nước hoa thanh lịch của Hạ Băng hòa quyện vào nhau, tạo thành một hỗn hợp kích thích khứu giác một cách kỳ lạ.
Vũ Thiên bắt đầu công việc ngay lập tức. Cậu vốn thông minh và nhanh nhạy với công nghệ, nên các tài liệu số không làm khó được cậu. Nhưng điều làm cậu phân tâm chính là sự hiện diện của Hạ Băng.
Cô làm việc trong phòng riêng, nhưng cánh cửa luôn hé mở. Cậu có thể nghe thấy tiếng gõ bàn phím nhịp nhàng, tiếng cô trả lời điện thoại bằng tiếng Anh lưu loát, và đôi khi là tiếng thở dài nhẹ nhõm sau khi kết thúc một cuộc gọi quan trọng.
Sự chuyên nghiệp của Hạ Băng là không thể phủ nhận. Cô không hề nhìn cậu, không hề nhắc nhở hay kiểm tra. Cô tôn trọng ranh giới công việc như đã hứa.
Khoảng hai giờ chiều, sau khi hoàn thành xong một cuộc họp trực tuyến căng thẳng, Hạ Băng bước ra khỏi phòng. Cô dường như đang rất vội.
"Tôi phải đến một buổi gặp mặt khẩn cấp," cô nói với Vũ Thiên, tay cầm chìa khóa xe. "Cậu cứ tiếp tục công việc. Tuyệt đối không được mở máy tính của tôi."
"Vâng, thưa dì," Vũ Thiên đáp.
Đúng lúc đó, chiếc điện thoại di động của Hạ Băng rung lên dữ dội trên bàn bếp. Cô giật mình quay lại.
Chiếc điện thoại nằm ngay sát tách cà phê đen còn nóng. Khi Hạ Băng vội vàng vươn tay ra chụp lấy nó, khuỷu tay cô vô tình hất vào chiếc tách.
Soạt!
Một dòng chất lỏng đen sóng sánh đổ ụp xuống, không phải lên bàn mà thẳng vào ngực chiếc áo sơ mi lụa trắng muốt của Hạ Băng.
Hạ Băng kêu lên một tiếng nhỏ, không phải đau đớn mà là sự bực bội tột độ. Vết cà phê đậm màu loang nhanh chóng trên nền vải trắng, tạo thành một mảng đen lớn ngay giữa ngực. Mảnh vải mỏng dính vào da thịt, làm lộ ra đường nét cơ thể ẩn bên dưới.
Vũ Thiên gần như bật dậy khỏi ghế.
"Dì!"
"Không sao," Hạ Băng nghiến răng, vẻ mặt hoàn hảo của cô đã nứt ra. Sự tức giận pha lẫn với sự lúng túng. Cô lập tức dùng tay che lại phần bị ướt, cố gắng giữ lại chút điềm tĩnh cuối cùng.
"Con... con lấy khăn giấy cho dì!" Vũ Thiên vội vã chạy đến hộp khăn giấy gần nhất.
Nhưng Hạ Băng đã lắc đầu. "Không kịp. Tôi phải đi ngay. Cà phê đen. Nó sẽ để lại vết bẩn lớn."
Cô nhìn chiếc áo sơ mi đang dính sát vào da mình với vẻ tuyệt vọng. Việc mặc một chiếc áo lấm lem, gần như xuyên thấu này đến một cuộc họp quan trọng là không thể chấp nhận được với một người luôn giữ hình ảnh hoàn hảo như cô.
"Chết tiệt," cô rủa thầm.
Vũ Thiên đứng đó, tay cầm một nắm khăn giấy. Cậu không thể rời mắt khỏi vùng ngực đang ướt đẫm kia. Sự căng thẳng giữa việc nhìn thấy sự gợi cảm vô tình của dì và sự lúng túng của tình huống khiến cậu gần như nghẹt thở.
"Dì, con có... con có áo sơ mi," Vũ Thiên đề nghị, giọng cậu hơi run. "Nó hơi rộng, nhưng dì có thể mặc tạm. Của con mới giặt."
Hạ Băng ngước lên nhìn cậu. Sự do dự hiện rõ trong mắt cô. Mặc áo của cháu trai? Chiếc áo sơ mi cotton bình thường của một chàng trai trẻ tuổi? Điều đó hoàn toàn trái ngược với phong cách của cô.
Nhưng cô liếc nhìn đồng hồ, và rồi lại liếc nhìn chiếc áo đang dính vào da mình.
"Được rồi," cô miễn cưỡng nói, giọng nói đầy vẻ thất bại. "Làm ơn mang nó đến phòng ngủ chính của tôi. Nhanh lên."
Đây chính là lúc cô phải phá vỡ Quy tắc 1 của chính mình: Ranh giới Cá nhân.
Vũ Thiên chạy nhanh vào phòng mình, lấy ra chiếc áo sơ mi trắng đơn giản nhất, mới nhất và phẳng nhất.
Khi cậu bước vào phòng ngủ chính của Hạ Băng – nơi "tuyệt đối cấm" – cậu gần như nín thở. Căn phòng lớn, tràn ngập ánh sáng và mùi hương hoa ly thoang thoảng. Chiếc giường King-size được phủ ga lụa màu xám nhạt. Mọi thứ đều tinh tế và sang trọng.
Hạ Băng đã đứng sau cánh cửa phòng tắm, hé một khe hở nhỏ. Cô đã cởi bỏ chiếc áo sơ mi cà phê bẩn.
"Đưa tôi đây," cô ra lệnh khẽ.
Vũ Thiên bước tới, tay cậu run run đưa chiếc áo qua khe cửa. Khoảnh khắc ấy, anh vô tình nhìn thấy một góc nhỏ của xương quai xanh mềm mại và bờ vai trắng ngần của dì.
"Ngoan ngoãn đợi ở ngoài," Hạ Băng thì thầm, giọng cô dịu đi một cách bất thường, vì cô đang ở trong tình thế yếu.
Vũ Thiên lùi lại, đứng dựa vào tường, cố gắng xua đi hình ảnh vừa lướt qua tâm trí. Mùi hương của cô trong không khí quá mạnh. Cậu cảm thấy một sự thôi thúc không thể giải thích, muốn ở lại căn phòng này lâu hơn.
Vài phút sau, Hạ Băng bước ra.
Chiếc áo sơ mi của Vũ Thiên, dù là cỡ M, vẫn hơi rộng so với cô. Vạt áo được nhét vào chiếc váy bút chì của cô một cách lúng túng. Cô trông khác lạ, mềm mại hơn, ít sắt đá hơn. Mùi hương giặt ủi bình thường của cậu đã thay thế mùi nước hoa đắt tiền.
"Cảm ơn," Hạ Băng nói, giọng nói trở nên bối rối. Cô cố gắng chỉnh lại cổ áo, nhưng vì là áo của nam giới, cổ áo rộng khiến cô trông càng dễ bị tổn thương.
Vũ Thiên không thể kìm được. Cậu bước tới gần, đưa tay lên, nhẹ nhàng kéo ve áo của dì cho ngay ngắn, để nó không bị nhếch nhác.
Hơi thở của Hạ Băng dừng lại. Cô không lùi bước, nhưng ánh mắt cô mở to, đầy cảnh giác.
"Cẩn thận chút," Vũ Thiên nói khẽ, giọng cậu trầm và ấm. "Dì trông... khác lắm."
Hạ Băng nuốt nước bọt. Cô cảm nhận được hơi ấm từ ngón tay cậu lướt qua cổ mình. Cái chạm này, chỉ để chỉnh lại áo, lại mang theo một dòng điện mạnh mẽ, xóa nhòa hoàn toàn ranh giới dì - cháu.
"Vũ Thiên, ra ngoài," cô nói, giọng cô trở lại sự cứng rắn, nhưng có chút run rẩy không thể che giấu. Cô lùi lại một bước dứt khoát.
"Vâng, thưa dì," cậu đáp. Ánh mắt cậu, như ngọn lửa đang cháy âm ỉ, quét qua chiếc áo sơ mi của cậu đang mặc trên người cô, và cậu bước ra khỏi phòng.
Chiếc áo sơ mi trắng... Nó giống như một dấu ấn, một lời tuyên bố không lời rằng, lần đầu tiên, Vũ Thiên đã xâm nhập vào không gian và sự riêng tư của Hạ Băng, và cô đã phải chấp nhận điều đó.