MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐể Dì Thương ConChương 4

Để Dì Thương Con

Chương 4

1,007 từ · ~6 phút đọc

Sau sự cố cà phê, bầu không khí trong căn hộ trở nên đặc quánh. Vũ Thiên và Hạ Băng đều ý thức rõ về khoảnh khắc tiếp xúc vừa qua. Hạ Băng về nhà muộn, trả lại chiếc áo sơ mi đã giặt ủi cẩn thận. Cô không nói một lời nào về việc đó, và Vũ Thiên cũng không dám nhắc tới.

Tối hôm đó, Vũ Thiên cố gắng tập trung vào bài vở của mình, nhưng mùi hương từ chiếc áo sơ mi vừa được trả lại cứ ám ảnh khứu giác cậu. Mùi xà phòng giặt là chủ yếu, nhưng phía sâu hơn, cậu vẫn ngửi thấy một chút dư vị thoang thoảng của nước hoa Hạ Băng, và một thứ mùi khó tả hơn: mùi của da thịt, sự mệt mỏi và một thoáng bối rối.

Cậu gấp chiếc áo lại, cất vào ngăn tủ, nhưng đầu óc cậu vẫn đầy hình ảnh chiếc áo lụa dính ướt và đôi mắt cảnh giác của dì.

Khoảng hai giờ sáng. Vũ Thiên không tài nào ngủ được. Cậu mở cửa phòng, quyết định xuống bếp uống một cốc nước.

Ánh đèn phòng khách đã tắt, chỉ còn ánh sáng mờ ảo từ đèn ngủ hành lang và ánh trăng xuyên qua cửa sổ kính. Cả căn penthouse chìm trong một sự yên tĩnh đến đáng sợ.

Vũ Thiên bước nhẹ nhàng qua phòng khách. Khi đi ngang qua phòng làm việc của Hạ Băng, cậu nhận thấy cánh cửa không khóa. Nó chỉ khép hờ.

Qua khe cửa hẹp, cậu thấy một chiếc ghế da lớn xoay lưng lại phía cậu. Hạ Băng vẫn ở đó.

Cô đã tắm rửa, mái tóc đen dài xõa xuống vai, chỉ khoác một chiếc áo choàng tắm lụa mỏng màu kem. Áo choàng không được thắt chặt, hững hờ để lộ một phần vai và đường cong mềm mại của cổ.

Hạ Băng đang cầm một ly rượu vang đỏ, nhìn chằm chằm vào màn hình máy tính đã tắt. Cô không làm việc. Cô chỉ ngồi đó, cô đơn và tĩnh lặng.

Vũ Thiên đứng lặng người ở cửa. Cậu thấy sự mệt mỏi không thể che giấu trên khuôn mặt cô. Dưới ánh sáng mờ ảo, Hạ Băng lúc này không còn là vị giám đốc quyền lực, mà chỉ là một người phụ nữ đang đấu tranh với sự cô độc.

Cô nhấp một ngụm rượu, rồi đột nhiên đưa tay lên, day nhẹ thái dương. Một tiếng thở dài rất khẽ thoát ra, đầy sự kiệt sức và thất bại.

Vũ Thiên cảm thấy một sự thôi thúc không thể cưỡng lại: Muốn bước vào, muốn ôm lấy cô, muốn xoa dịu nỗi cô đơn ấy.

Nhưng cậu biết mình không thể. Đây là ranh giới cá nhân cấm kỵ nhất.

Cậu chầm chậm bước lùi, cố gắng không gây ra bất cứ tiếng động nào. Nhưng đột nhiên, mắt Hạ Băng hướng thẳng về phía cửa.

Cô đã cảm nhận được sự hiện diện của cậu.

Đôi mắt đen sâu thẳm của Hạ Băng nhìn thẳng vào cậu, không hề có sự ngạc nhiên hay sợ hãi, mà là sự nhận thức. Trong đôi mắt ấy, Vũ Thiên không thấy sự tức giận vì bị xâm phạm, mà là một thoáng vẻ trống rỗng, gần như mời gọi.

"Cháu chưa ngủ sao, Vũ Thiên?" Cô hỏi, giọng nói khàn khàn và nhẹ như hơi thở, không phải giọng điệu ra lệnh thường ngày.

Vũ Thiên cảm thấy lồng ngực mình siết chặt. Cậu không thể nói dối.

"Con... con xuống uống nước, thưa dì. Con thấy đèn còn sáng."

Hạ Băng từ từ đặt ly rượu xuống bàn. Cô không cử động để thắt lại dây áo choàng, chấp nhận sự gần gũi và sự tiết lộ không chủ ý này.

"Tôi bị mất ngủ," cô thừa nhận, giọng nói đầy vẻ bất lực hiếm hoi. "Nhiều thứ phải suy nghĩ."

Khoảng cách giữa họ bị thu hẹp bởi ánh mắt. Vũ Thiên nhìn thấy rõ sự mềm mại nơi bả vai cô, sự gợi cảm tự nhiên của một người phụ nữ đã trưởng thành, khác hẳn với những cô gái cậu từng hẹn hò.

Cảm xúc trong cậu lúc này không phải là ham muốn thô thiển, mà là sự đồng cảm sâu sắc pha lẫn với sự chiếm hữu âm thầm. Cậu muốn trở thành người duy nhất nhìn thấy cô trong khoảnh khắc yếu đuối này.

"Đừng nghĩ nhiều quá," Vũ Thiên nói, giọng cậu cũng nhỏ nhẹ và chân thành. "Dì đã làm việc rất chăm chỉ rồi."

Hạ Băng mỉm cười nhạt, một nụ cười hiếm hoi và buồn bã. "Cậu thì biết gì về những gánh nặng của người lớn."

"Con biết những gì dì đang cố giấu đi," Vũ Thiên đáp lại, ánh mắt cậu xuyên qua sự cảnh giác của cô. "Ánh mắt dì không hề nói dối."

Sự táo bạo của Vũ Thiên đã chạm đến giới hạn. Hạ Băng nhắm mắt lại trong một giây, như thể cố gắng xua đuổi suy nghĩ nào đó. Cô đứng dậy, lần này cô siết chặt dây áo choàng lại, che đi mọi thứ.

"Đã khuya rồi," cô lạnh lùng nói, giọng điệu trở lại với sự phòng vệ. "Quay về phòng đi, Vũ Thiên."

"Vâng, thưa dì."

Vũ Thiên không cãi lại, cậu quay đi. Nhưng trước khi cậu kịp bước vào bóng tối hành lang, Hạ Băng đã gọi cậu lại.

"Vũ Thiên."

Cậu quay đầu lại.

"Cảm ơn."

Chỉ một lời cảm ơn đơn giản, nhưng nó lại mang sức nặng của sự thừa nhận. Thừa nhận rằng cô đã không cô độc trong giây phút ấy.

Vũ Thiên không nói gì, chỉ gật đầu. Cậu trở về phòng, nhưng sự tĩnh lặng đã bị phá vỡ. Hình ảnh Hạ Băng trong chiếc áo choàng lụa, đôi mắt nhìn thấu và mùi hương thanh thoát của cô đã ghi sâu vào tâm trí cậu.

Cậu biết, đêm nay, cậu đã nhìn thấy một phần bí mật của dì. Và từ giờ, cậu sẽ bị ám ảnh bởi việc khám phá những bí mật còn lại.