Sáng hôm sau, Vũ Thiên thức dậy với cảm giác lơ lửng, như thể đêm qua chỉ là một giấc mơ kéo dài. Tuy nhiên, vết tích của sự việc vẫn còn: cậu thấy một chiếc khăn choàng cổ màu xám nhạt nằm trên ghế sofa. Chắc chắn là của Hạ Băng, cô đã để quên khi vội vã về phòng.
Vũ Thiên nhặt chiếc khăn lên. Chất liệu cashmere mềm mại, mát lạnh chạm vào tay cậu. Mùi hương ấy, mùi nước hoa cao cấp, hòa với mùi rượu vang còn sót lại và chút hương đặc trưng của Hạ Băng đêm qua, xộc vào khứu giác cậu. Mùi hương này không quá nồng, nhưng lại có tính gây nghiện kỳ lạ.
Cậu đưa chiếc khăn đến gần mặt, hít sâu. Một cảm giác tội lỗi pha lẫn với sự thỏa mãn nhẹ nhàng lan tỏa trong lòng cậu. Đây là sự riêng tư của dì, và cậu đang xâm phạm nó.
Vũ Thiên gấp khăn lại, đặt lên bàn làm việc của dì.
Thời gian làm việc buổi chiều bắt đầu. Dưới vỏ bọc của mối quan hệ công việc, sự gần gũi giữa họ càng lúc càng trở nên mật thiết.
"Vũ Thiên, lịch họp tuần sau của tôi có bị trùng không?" Hạ Băng hỏi từ phòng mình, giọng cô hơi căng thẳng.
"Không, thưa dì. Nhưng có một sự kiện từ thiện vào tối thứ Bảy. Dì có muốn tham dự không?"
Hạ Băng bước ra khỏi phòng, tay cầm một tập hồ sơ. Cô đang đi chân trần trên sàn gỗ mát lạnh.
"Sự kiện từ thiện... tôi quên mất. Lịch trình dày đặc quá."
Cô đứng ngay cạnh bàn làm việc của cậu, cúi xuống để xem danh sách Vũ Thiên vừa in ra. Cậu có thể cảm nhận rõ hơi nóng từ cơ thể cô. Áo sơ mi của cô, dù không phải chiếc áo cà phê lấm lem lần trước, vẫn là lụa, và chỉ cách cậu một khoảng không gian rất nhỏ.
Bên tay trái, cậu thấy một lọn tóc xoăn nhẹ của dì rủ xuống. Lọn tóc đó khẽ chạm vào cánh tay cậu.
Vũ Thiên bất động. Cậu cố gắng tập trung vào dòng chữ trên màn hình, nhưng tất cả những gì cậu có thể cảm nhận là sự mềm mại, sự ấm áp và mùi hương từ mái tóc cô.
Hạ Băng cúi sát hơn, cô đặt ngón tay thon dài lên một dòng chữ. "Chủ nhật, có cuộc hẹn với đối tác nước ngoài. Xác nhận lại đi."
Khi cô nói, hơi thở ấm áp phả vào tai cậu. Sự gần gũi đột ngột này khiến cậu gần như mất kiểm soát.
"Vâng... con sẽ xác... xác nhận ngay," Vũ Thiên lắp bắp.
Cô đứng thẳng lên. Sự căng thẳng lập tức tan biến.
"Tốt," Hạ Băng nói một cách chuyên nghiệp. Cô quay lưng về phía bàn làm việc của mình, nhưng rồi cô dừng lại.
"Khoan đã, Vũ Thiên. Có chuyện gì với dầu gội đầu của tôi vậy?"
Cậu ngạc nhiên. "Dầu gội đầu ạ?"
"Ừm. Hôm qua tôi gội đầu. Tôi có cảm giác mùi hương hơi khác. Dầu gội đầu là thứ duy nhất tôi không muốn chia sẻ trong nhà này." Cô quay lại, nhướng mày. "Cậu đã dùng nó à?"
Vũ Thiên cảm thấy mặt nóng ran. Cậu đã lén dùng dầu gội đầu của dì một lần, chỉ vì tò mò muốn biết mùi hương dì dùng là gì.
"Vâng, con... con xin lỗi, thưa dì. Con quên mua cái của mình."
Hạ Băng thở dài, nhưng không giận dữ như cậu tưởng. Cô có vẻ mệt mỏi hơn là khó chịu.
"Được rồi. Không sao. Lần sau đừng như thế nữa. Mùi hương của nó được điều chế riêng. Cậu hiểu chứ?"
"Con hiểu," Vũ Thiên nói. "Con sẽ mua bù cho dì một chai mới."
"Không cần. Chỉ là đừng dùng nữa."
Cô bước vào phòng làm việc. Nhưng cánh cửa lần này đã đóng lại.
Vũ Thiên ngả lưng ra ghế, cảm thấy sự bực bội và thất vọng. Dì đã tạo ra một lớp tường rào mới. Nhưng đồng thời, sự chất vấn về mùi hương lại khiến cậu nhận ra một điều: cậu đã bị ám ảnh bởi mùi hương của cô.
Đêm đó, sau khi Hạ Băng đã ngủ, Vũ Thiên lại xuống bếp tìm nước uống.
Anh đi ngang qua phòng giặt là. Cánh cửa mở. Chiếc máy sấy đang hoạt động, phát ra hơi nóng và mùi vải vóc sạch sẽ.
Vũ Thiên bước vào. Trên bàn, có một đống quần áo sạch sẽ chưa kịp gấp. Và cậu nhận ra, một chiếc áo choàng tắm lụa màu kem đang nằm ở trên cùng.
Chiếc áo choàng dì đã mặc đêm qua. Chiếc áo đã gần như xuyên thấu.
Cậu biết mình không nên chạm vào. Nhưng sự ám ảnh về mùi hương, sự tò mò về sự riêng tư của cô, và hình ảnh cô yếu đuối trong chiếc áo đó, đã thắng.
Vũ Thiên chần chừ, rồi nhẹ nhàng chạm vào chiếc áo choàng. Nó vẫn còn hơi ấm.
Cậu đưa chiếc áo choàng lên gần mũi. Mùi hương lần này còn mạnh mẽ hơn. Mùi xạ hương, mùi cơ thể, mùi dầu gội đầu... Tất cả hòa quyện lại, một mùi hương hoàn toàn gợi cảm và độc quyền của Hạ Băng.
Cảm xúc bùng lên, khiến lồng ngực cậu đau nhói. Cậu không phải là đứa cháu trai vô tư nữa. Cậu là một người đàn ông trưởng thành, đang khao khát người phụ nữ bị cấm đoán này.
Đúng lúc đó, một giọng nói vang lên, lạnh lùng và dứt khoát.
"Vũ Thiên, cậu đang làm gì trong đó?"
Hạ Băng đã đứng ở cửa phòng giặt là. Cô chưa hề ngủ. Cô đã nghe thấy tiếng động.
Cậu quay phắt lại. Ánh mắt cô tối lại, không phải sự bối rối, mà là sự tức giận và thất vọng tột cùng.
Vũ Thiên vẫn cầm chiếc áo choàng lụa của cô trên tay.