MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐể Dì Thương ConChương 6

Để Dì Thương Con

Chương 6

1,234 từ · ~7 phút đọc

Ánh mắt của Hạ Băng lạnh như băng tuyết. Sự thất vọng và giận dữ trong mắt cô còn kinh khủng hơn bất kỳ lời la mắng nào.

Vũ Thiên đứng trong phòng giặt là, vẫn còn giữ chiếc áo choàng lụa của dì. Cậu cảm thấy mình bị bắt quả tang như một tên trộm, và cảm giác tội lỗi lẫn sự thách thức bùng lên mạnh mẽ.

"Vũ Thiên, buông chiếc áo đó ra," Hạ Băng ra lệnh, giọng cô trầm và khàn, nguy hiểm một cách lạ thường.

Cậu làm theo, thả chiếc áo choàng xuống bàn. Chiếc lụa mềm mại rơi xuống với một tiếng động khẽ khàng, như tiếng tan vỡ của một quy tắc.

"Dì có thể giải thích cho tôi hành động này không?" Hạ Băng bước vào phòng, cô đứng đối diện với cậu. Khoảng cách giữa họ chưa bao giờ gần đến thế.

"Con xin lỗi, thưa dì," Vũ Thiên nói, nhưng lời xin lỗi của cậu nghe không hề chân thành. "Con chỉ là... tò mò."

"Tò mò về điều gì? Về sự riêng tư của tôi? Về việc vi phạm quy tắc cơ bản nhất của chúng ta?" Hạ Băng chất vấn.

"Tò mò về dì!" Vũ Thiên đột ngột bùng nổ. Cậu không thể kiềm chế được nữa. "Con tò mò về người phụ nữ phải giả vờ hoàn hảo suốt cả ngày, người phải uống rượu một mình lúc nửa đêm chỉ để tìm một chút bình yên!"

Lời nói của cậu đánh trúng sự thật, khiến khuôn mặt Hạ Băng cứng đờ.

"Cậu không có quyền phán xét cuộc sống của tôi, Vũ Thiên," cô nghiến răng.

"Nhưng con có quyền nhìn thấy những gì thật nhất!" Cậu bước thêm một bước về phía cô. "Dì là dì của con, nhưng dì lại cố gắng dựng lên một bức tường không thể vượt qua. Dì tạo ra các quy tắc để con giữ khoảng cách, nhưng rồi dì lại thuê con làm việc ngay cạnh dì! Dì cố gắng đóng băng mọi thứ, nhưng ánh mắt của dì, mùi hương của dì..."

Hạ Băng lắc đầu, cố gắng cắt ngang lời cậu. "Đủ rồi!"

"Mùi hương của dì khiến con bị ám ảnh!" Vũ Thiên cúi người xuống, nói khẽ, giọng cậu đầy sự tuyệt vọng và khao khát. "Con xin lỗi, nhưng con không thể coi dì như một người thân vô cảm được nữa, Hạ Băng. Con thấy dì. Thấy sự gợi cảm, sự cô đơn, và khao khát của dì..."

Hạ Băng lùi lại, cô chống tay vào máy giặt, hơi thở cô dồn dập. Cô đã mất kiểm soát hoàn toàn.

"Cậu đang nói gì vậy? Cậu đang vượt quá giới hạn rồi đấy!"

"Giới hạn nào? Giới hạn máu mủ? Hay giới hạn mà dì tự đặt ra để che giấu cảm xúc của chính mình?" Vũ Thiên bước tới, tay cậu đưa lên, nắm lấy vai cô một cách mạnh mẽ. "Dì cũng cảm nhận được sự căng thẳng này mà, đúng không? Đừng nói dối con!"

Đôi mắt Hạ Băng tràn ngập sự xung đột. Sự tức giận đã bị thay thế bằng sự giằng xé nội tâm. Cô không đẩy cậu ra, thay vào đó, cô nhìn chằm chằm vào đôi mắt rực lửa của cậu.

"Tôi... tôi muốn cậu rời khỏi đây," cô thốt lên, giọng cô run rẩy không phải vì sợ hãi, mà vì sự đấu tranh nội tâm.

Vũ Thiên không buông tay. "Không. Dì đuổi con đi vào sáng mai cũng được. Nhưng đêm nay, chúng ta phải nói chuyện như hai người trưởng thành, không phải dì và cháu."

Cậu thả tay khỏi vai cô, nhưng thay vào đó, cậu đưa tay lên, nhẹ nhàng chạm vào má cô. Da cô nóng rực.

"Dì cần một chút thư giãn. Chúng ta hãy uống rượu vang. Nói chuyện," cậu đề nghị, giọng cậu dịu xuống, nhưng sự quyết liệt vẫn còn. "Giống như đêm trước. Không có ranh giới, chỉ có con và dì."

Hạ Băng nhìn cậu một lúc lâu, ánh mắt cô đầy vẻ kinh ngạc. Sự kiên quyết và sự dịu dàng của cậu đã làm tan chảy lớp vỏ phòng thủ của cô. Cô biết, nếu cô nói 'Có', mọi quy tắc sẽ bị phá vỡ.

"Chỉ... chỉ nói chuyện thôi," Hạ Băng thỏa hiệp, giọng cô yếu ớt.

Vũ Thiên mỉm cười, một nụ cười chiến thắng.

"Tuyệt vời."

...

Mười phút sau, cả hai ngồi trong phòng khách. Hạ Băng đã thay chiếc áo choàng lụa bằng chiếc áo len cashmere mỏng màu đen, nhưng mái tóc ướt vẫn xõa xuống vai.

Vũ Thiên rót rượu vang đỏ ra hai ly.

"Đêm qua dì uống loại nào?" cậu hỏi, cố gắng giữ giọng điệu bình thường.

"Loại này," Hạ Băng chỉ vào chai.

Cậu đặt ly rượu trước mặt dì, rồi ngồi xuống. Cả hai đối diện nhau, không khí dịu đi, nhưng sự căng thẳng tiềm ẩn lại tăng lên gấp bội.

"Con xin lỗi vì đã làm dì khó chịu. Nhưng con đã nói sự thật," Vũ Thiên bắt đầu, không uống rượu.

Hạ Băng nhấp một ngụm rượu. "Tôi biết cậu đang trưởng thành. Tôi hiểu sự hấp dẫn của sự tò mò, Vũ Thiên. Nhưng chúng ta là gia đình. Có những giới hạn không được phép chạm vào."

"Nếu nó khiến dì cô đơn như vậy, tại sao phải giữ giới hạn đó?"

Hạ Băng đặt ly rượu xuống, nhìn cậu bằng đôi mắt buồn bã. "Vì đó là trách nhiệm. Là danh dự. Là... mối quan hệ của chúng ta. Nó là một vòng cấm."

"Nếu con không phải cháu dì, dì có chấp nhận con không?" Vũ Thiên đột ngột hỏi, câu hỏi đi thẳng vào trọng tâm.

Hạ Băng im lặng, ánh mắt cô lướt qua vẻ ngoài trẻ trung, nhiệt huyết của cậu. Cô uống hết ly rượu, không trả lời.

"Dì biết không," Vũ Thiên nói, cậu cầm ly rượu lên, "mùi hương dầu gội đầu của dì, chiếc áo sơ mi của con trên người dì... Đó là những khoảnh khắc duy nhất con thấy dì thật nhất. Những khoảnh khắc đó làm con phát điên."

Cậu đặt ly rượu xuống, đưa tay qua bàn, nắm lấy tay Hạ Băng.

Lần này, Hạ Băng không giật tay lại. Cô nhìn vào bàn tay trẻ tuổi, mạnh mẽ đang bao bọc bàn tay lạnh của mình. Ánh mắt cô khép hờ, sự giằng xé đạt đến cực điểm.

"Vũ Thiên, chúng ta không thể..."

"Chỉ đêm nay thôi, Hạ Băng," cậu thì thầm, dùng tên thật của cô thay vì gọi là 'dì'. "Hãy để con thấy sự mềm yếu của dì. Chỉ một đêm. Rồi sáng mai, con sẽ trở lại là cháu trai ngoan ngoãn của dì."

Vũ Thiên siết nhẹ bàn tay cô, nhẹ nhàng đưa ngón cái lướt qua mu bàn tay mềm mại.

Hạ Băng không nói gì, nhưng nước mắt cô lăn dài trên má. Sự yếu đuối đã chiến thắng.

Cậu đứng dậy, không buông tay cô. Cậu kéo cô đứng dậy. Thân hình Hạ Băng mềm nhũn, cô hoàn toàn đầu hàng trước cảm xúc hỗn loạn của mình và sự quyết liệt của cậu.

"Vòng cấm này quá ngọt ngào để có thể lờ đi, dì à," Vũ Thiên nói, cúi xuống, giọng nói trầm ấm gần tai cô.

Cậu không đợi câu trả lời. Cậu nhắm mắt lại, và môi cậu chạm vào môi cô, một nụ hôn mãnh liệt, thô ráp, phá vỡ mọi quy tắc.