MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐể Dì Thương ConChương 7

Để Dì Thương Con

Chương 7

1,086 từ · ~6 phút đọc

Nụ hôn đầu tiên ấy không hề dịu dàng, mà là một sự bùng nổ của cảm xúc bị kìm nén. Nó là lời tuyên chiến dứt khoát của Vũ Thiên đối với ranh giới cấm kỵ, và là sự đầu hàng bất ngờ của Hạ Băng trước ham muốn của chính cô.

Lưng Hạ Băng tựa vào bức tường lạnh lẽo. Cô cảm nhận được sự áp đảo từ Vũ Thiên, không chỉ về thể chất mà còn là tinh thần. Hơi thở nóng bỏng của cậu, sự chiếm hữu trong cái ôm siết chặt, tất cả khiến cô mất đi khả năng suy nghĩ.

Ngay khi nụ hôn kết thúc, trước khi Vũ Thiên kịp đào sâu thêm, Hạ Băng đã dùng hết sức lực để đẩy cậu ra.

"Không! Dừng lại!" Cô thốt lên, giọng nói đầy sự sợ hãi và kinh hoàng, không phải vì cậu, mà vì chính bản thân cô.

Hạ Băng lùi lại, tay ôm lấy khuôn mặt đang nóng ran. Cảm giác tội lỗi và sự hối hận ngay lập tức bao trùm lấy cô, lạnh lẽo hơn bất kỳ cơn băng giá nào.

"Chúng ta không thể... không thể làm điều này, Vũ Thiên. Tuyệt đối không!" Hạ Băng hổn hển, cô nhìn cậu như thể cậu là một con quỷ đang dụ dỗ cô vào vực thẳm.

Vũ Thiên đứng đó, ánh mắt cậu vẫn rực lửa nhưng đầy sự dịu dàng nguy hiểm. Cậu biết rằng sự đẩy lùi này không phải là sự từ chối, mà là sự phản kháng của lý trí cuối cùng.

"Dì không ghét nó," Vũ Thiên nói, giọng cậu trầm và chắc chắn, như một lời kết tội. "Hạ Băng, dì không thể nói dối được con. Dì cũng khao khát điều này."

"Im lặng!" Hạ Băng hét lên, nhưng tiếng hét của cô yếu ớt và đầy tuyệt vọng. "Đừng gọi tên tôi như thế! Tôi là dì của cậu! Cậu là cháu trai của tôi!"

Cô quay người bỏ chạy, lao thẳng về phía phòng ngủ chính, như thể căn phòng đó là nơi ẩn náu duy nhất khỏi sự thật.

Vũ Thiên không đuổi theo. Cậu đứng im tại chỗ, cảm nhận cơn đau nhói ở môi và lồng ngực. Cậu biết Hạ Băng cần không gian để đối diện với sự giằng xé của mình.

Cậu nhặt chiếc ly rượu của cô lên. Nó đã trống rỗng.

Sự trỗi dậy của cảm xúc cấm kỵ này như một cơn sốt, đốt cháy mọi ranh giới. Cậu không chỉ muốn phá hủy bức tường của cô, cậu muốn chiếm lấy cô, muốn trở thành trung tâm của sự sống và cảm xúc của cô.

...

Đêm đó, cả căn hộ chìm trong sự im lặng nặng nề. Vũ Thiên nằm trên giường, không ngủ được. Cậu nghe thấy tiếng bước chân dồn dập trong phòng dì, và rồi mọi thứ lại tĩnh lặng.

Khoảng bốn giờ sáng, Vũ Thiên chợt tỉnh giấc bởi một tiếng động nhỏ và một cảm giác bất an khó tả.

Cậu bước ra khỏi phòng. Ánh sáng từ phòng khách đã bật.

Hạ Băng đang ngồi co ro trên chiếc sofa dài. Cô không mặc áo len, mà chỉ là chiếc áo choàng tắm lụa mỏng manh, không được thắt dây. Khuôn mặt cô tái nhợt, trán cô lấm tấm mồ hôi, và cô đang ôm chặt lấy cơ thể.

"Dì?" Vũ Thiên vội vã bước tới.

"Tôi lạnh quá," Hạ Băng thì thầm, giọng cô run rẩy. "Lạnh kinh khủng."

Vũ Thiên chạm vào trán cô. Cậu giật mình. Da cô nóng hầm hập.

"Dì bị sốt rồi," cậu nói, giọng đầy lo lắng. "Sốt rất cao."

Bức tường phòng vệ của Hạ Băng đã sụp đổ hoàn toàn. Cảm xúc và căng thẳng dồn nén đã khiến cơ thể cô suy sụp. Cô không còn sức lực để phản kháng hay giữ khoảng cách.

"Lấy cho tôi một chút nước... và thuốc," Hạ Băng yêu cầu, đôi mắt cô nhắm nghiền vì đau đớn.

Vũ Thiên chạy vào bếp, lấy thuốc hạ sốt và một ly nước ấm. Khi cậu quay lại, Hạ Băng đã run rẩy không ngừng.

Cậu không ngần ngại. Cậu quỳ xuống bên cạnh sofa.

"Dì cần uống thuốc. Rồi con sẽ đưa dì vào phòng," cậu nói.

Hạ Băng mở mắt, nhìn cậu bằng ánh mắt yếu đuối và tin tưởng tuyệt đối. "Đừng... đừng vào phòng tôi. Tôi... tôi sợ làm phiền cậu."

"Bây giờ không phải lúc để nghĩ đến quy tắc, Hạ Băng."

Vũ Thiên đỡ cô dậy. Thân hình cô mềm nhũn và nóng bỏng. Mùi hương nước hoa bị thay thế bằng mùi mồ hôi nhẹ và hơi thở mệt mỏi. Cậu bế cô lên.

Đây là lần đầu tiên Vũ Thiên ôm trọn cô trong vòng tay, không phải trong sự đam mê, mà trong sự chăm sóc. Dù vậy, hơi ấm từ cơ thể cô vẫn khiến lồng ngực cậu siết lại.

Cậu bế cô vào phòng ngủ chính.

Đặt Hạ Băng lên giường, Vũ Thiên nhanh chóng tìm khăn và nước lạnh. Cậu không nghĩ đến sự gợi cảm hay cấm kỵ, mà chỉ nghĩ đến việc Hạ Băng đang yếu đuối và cần sự giúp đỡ.

Cậu cẩn thận dùng khăn lạnh lau trán và cổ cho cô.

Khi Vũ Thiên cúi xuống, cô khẽ thì thầm. "Áo... tôi... lạnh."

Vũ Thiên hiểu ý. Cậu nhẹ nhàng kéo chiếc áo choàng lụa nóng ẩm ra khỏi người cô. Dưới ánh sáng mờ ảo của đèn ngủ, thân hình cô hiện ra dưới chiếc áo ngủ hai dây bằng lụa mỏng. Sự gợi cảm tự nhiên của người phụ nữ trưởng thành, ẩn dưới lớp vỏ lạnh lùng, lúc này lại càng trở nên dễ bị tổn thương.

Vũ Thiên hít sâu một hơi, cố gắng trấn tĩnh. Cậu nhanh chóng đắp chăn cho cô.

"Con sẽ ở đây cho đến khi dì ngủ say," cậu nói, ngồi xuống mép giường.

Hạ Băng nắm lấy cổ tay cậu, đôi mắt cô mệt mỏi nhưng đầy vẻ dựa dẫm.

"Đừng đi, Vũ Thiên. Đừng rời xa tôi."

Lời nói này, thoát ra trong cơn sốt, trong trạng thái yếu đuối nhất, lại là lời thừa nhận chân thật nhất mà cô dành cho cậu.

Vũ Thiên không rời đi. Cậu đặt tay lên trán cô. Cơn sốt đang khiến cô mê man, và cơn sốt cấm kỵ cũng đang bùng cháy trong cậu.

Cậu cúi xuống, hôn lên trán cô. Một nụ hôn dịu dàng, đầy sự bảo vệ và chiếm hữu.

"Con sẽ ở đây," cậu thì thầm, "con sẽ không bao giờ rời xa dì nữa, Hạ Băng."