Mặt trời bắt đầu ló dạng, đổ ánh sáng vàng nhạt qua rèm cửa sổ phòng ngủ chính. Hạ Băng đã ngủ thiếp đi sau khi cơn sốt thuyên giảm nhờ thuốc và sự chăm sóc của Vũ Thiên.
Vũ Thiên vẫn ngồi cạnh giường cô, đầu cậu gục xuống mép chăn. Cậu chỉ ngủ một giấc ngắn, nhưng cảm thấy bình yên đến lạ. Bàn tay cậu vẫn còn nắm lấy tay Hạ Băng, và cô vô thức nắm chặt lại. Sự gần gũi đêm qua đã xóa bỏ hoàn toàn ranh giới tâm lý giữa họ.
Cậu cẩn thận rút tay ra, đắp chăn kỹ hơn cho dì. Cậu nhẹ nhàng rời khỏi phòng, quyết định pha một tách trà gừng cho Hạ Băng và nấu bữa sáng đơn giản.
Khi Vũ Thiên đang lúi húi trong bếp, tiếng chuông cửa bất ngờ vang lên.
Cậu nhìn đồng hồ. Mới bảy giờ sáng. Ai có thể đến vào giờ này?
Vũ Thiên mở cửa. Đứng trước mặt cậu là một người đàn ông trung niên, đầu tóc bạc phơ nhưng vẫn giữ vẻ uy nghiêm, mặc bộ đồ tây lịch sự. Đó là Ông Minh, bố của Hạ Băng và ông nội trên danh nghĩa của Vũ Thiên.
"Chào buổi sáng, ông Minh," Vũ Thiên ngạc nhiên. Cậu cố gắng giấu đi vẻ bối rối.
Ông Minh không cười. Đôi mắt ông sắc sảo như Hạ Băng, nhưng còn mang thêm sự từng trải và cứng rắn.
"Ta vừa bay về từ Đà Nẵng và ghé qua. Hạ Băng đâu? Sao không thấy con bé ra chào ta?" Ông Minh hỏi, giọng điệu mang tính chất tra hỏi hơn là hỏi thăm.
"Dạ, dì Băng... dì Băng không được khỏe ạ," Vũ Thiên trả lời. "Dì bị sốt nhẹ. Con đang chuẩn bị bữa sáng cho dì."
Ông Minh bước vào, ánh mắt ông quét qua Vũ Thiên từ đầu đến chân. Ông nhận thấy chiếc áo phông ngủ nhăn nhúm của Vũ Thiên và sự căng thẳng hiện rõ trên khuôn mặt cậu.
"Sốt? Sao lại bị sốt? Nó không bao giờ bị ốm. Con bé có gọi cho ai không?"
"Dạ không ạ. Dì chỉ bị cảm nhẹ thôi. Con đã chăm sóc dì cả đêm rồi." Vũ Thiên lỡ lời.
Ông Minh dừng lại, quay sang nhìn thẳng vào Vũ Thiên. Sự nghi ngờ hiện rõ.
"Chăm sóc cả đêm? Thằng nhóc này, con là cháu nó. Sao con lại phải thức đêm chăm sóc cho nó?"
"Dạ, ý con là... con ở đây thì con phải chăm sóc thôi ạ. Con có gọi bác sĩ đến khám nhưng dì không chịu. Dì chỉ muốn uống thuốc ở nhà," Vũ Thiên nói dối trôi chảy, cố gắng đóng vai một người cháu trai chu đáo.
"Phòng nó đâu?" Ông Minh không tin. "Ta phải vào xem."
Vũ Thiên không còn cách nào khác. Cậu dẫn Ông Minh đến phòng ngủ chính của Hạ Băng.
Ông Minh mở cửa. Căn phòng hơi tối. Hạ Băng đang nằm trên giường, chăn đắp kín. Cô đã tỉnh, đang nhìn ra ngoài cửa sổ, vẻ mặt mệt mỏi và yếu ớt.
"Băng?" Ông Minh gọi.
Hạ Băng quay đầu lại, cô giật mình khi thấy bố. Cô ngay lập tức nhận ra sự nguy hiểm của tình huống này.
"Bố? Sao bố lại ở đây?" Giọng cô khàn đi vì bệnh.
"Không ở đây thì ta không biết con bị ốm à? Sao không gọi điện cho ta? Nhìn con kìa, xanh xao quá." Ông Minh tiến lại gần, vẻ mặt bớt nghiêm nghị hơn, nhưng ánh mắt vẫn dò xét. "Thằng Thiên nó nói nó chăm sóc con cả đêm?"
Hạ Băng liếc nhìn Vũ Thiên đang đứng ở cửa phòng, ánh mắt đầy hàm ý. Cậu nhìn lại cô, như thể đang đưa ra một lời nhắc nhở: Hãy chọn câu trả lời đúng.
Hạ Băng nuốt nước bọt. Cô biết, bất kỳ sự bối rối nào lúc này cũng sẽ tạo ra nghi ngờ. Cô lập tức bật lại chế độ "Dì Lạnh Lùng".
"Đúng vậy, thưa bố. Thằng bé có vẻ lo lắng quá mức. Nó đã thức khuya xem phim nên thấy con có vẻ không ổn. Con đã uống thuốc và ngủ yên rồi. Thật ra, con đã bảo nó về phòng ngủ." Hạ Băng trả lời dứt khoát, giọng cô thoáng chút lạnh nhạt, tạo ra một khoảng cách vô hình với Vũ Thiên.
"Con chỉ là cháu nó. Sao lại phải phiền đến nó như thế? Mai mốt bị ốm thì gọi y tá tới, hoặc gọi cho ta." Ông Minh quay sang Vũ Thiên. "Cảm ơn cháu, Vũ Thiên. Cháu đúng là một đứa cháu ngoan. Nhưng con bé có người chăm sóc riêng. Cháu không cần lo lắng quá mức."
Lời nói của Ông Minh như một cái tát nhẹ, xác định lại ranh giới gia đình một cách cứng rắn.
Vũ Thiên mỉm cười. "Không có gì đâu, ông Minh. Dì Băng là người thân của con. Con lo lắng là chuyện bình thường mà."
Sự thanh thản và dịu dàng trong ánh mắt Vũ Thiên lúc này không phải là đóng kịch. Cậu thực sự lo lắng, và điều đó khiến lời nói của cậu trở nên chân thật.
Ông Minh không nói gì thêm, nhưng ông vẫn có vẻ không hài lòng. Ông ngồi lại nói chuyện với Hạ Băng về công việc, về việc cô nên chăm sóc bản thân hơn.
Vũ Thiên lùi ra khỏi phòng, đóng cửa nhẹ nhàng. Cậu đứng tựa vào tường, cảm thấy cơn sốt trong mình còn nóng hơn cả cơn sốt của Hạ Băng.
Chỉ vài phút đóng kịch, nhưng nó lại khiến cả hai phải phủ nhận sự gần gũi và cảm xúc cuồng nhiệt đêm qua. Mối quan hệ cấm kỵ vừa chớm nở đã bị đặt dưới sự giám sát sắc bén của gia đình.
Vũ Thiên nhìn về phía cửa phòng. Cậu biết Hạ Băng đã chọn đóng kịch để bảo vệ cô và cậu. Nhưng điều đó cũng có nghĩa là cô vừa đẩy cậu ra xa.
Hạ Băng đã chọn giữ danh dự. Nhưng cậu đã nếm được vị ngọt của vòng cấm.
Cậu quay trở lại bếp, pha trà gừng. Lát sau, cậu mang trà vào phòng. Ông Minh đã ra ngoài gọi điện thoại ở ban công.
Hạ Băng nhìn Vũ Thiên. Đôi mắt cô ánh lên sự hối lỗi, nhưng cũng có một thoáng cảm kích sâu sắc.
"Cảm ơn cậu," cô thì thầm. "Vì đã ứng biến kịp thời."
"Không có gì đâu, dì," Vũ Thiên đáp, cố ý nhấn mạnh từ đó. "Đó là quy tắc. Con đã hứa là một người cháu ngoan mà."
Ánh mắt họ giao nhau, và cả hai đều hiểu rõ ý nghĩa ngầm đằng sau câu nói đó: Cuộc chiến để duy trì ranh giới vừa mới bắt đầu.