MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐể Dì Thương ConChương 9

Để Dì Thương Con

Chương 9

1,502 từ · ~8 phút đọc

Ba ngày trôi qua kể từ khi Ông Minh rời đi, bầu không khí trong căn hộ đã trở lại với sự kiểm soát băng giá của Hạ Băng. Cô hoàn toàn khỏe lại, và đã dựng lại bức tường ngăn cách cao hơn trước. Cô đối xử với Vũ Thiên bằng sự chuyên nghiệp tuyệt đối, chỉ nói chuyện với cậu về công việc, không hơn không kém. Cô thậm chí còn bắt đầu giữ cửa phòng làm việc đóng kín.

Vũ Thiên hiểu rằng nụ hôn đêm sốt đó là một khoảnh khắc yếu lòng và cô đang cố gắng phủ nhận nó. Cậu cảm thấy bị tổn thương, nhưng sự quyết tâm chiếm hữu lại càng mãnh liệt hơn. Cậu chấp nhận vai trò trợ lý, quan sát cô từ xa và chờ đợi cơ hội.

Chiều thứ Sáu, khi Vũ Thiên đang sắp xếp lại tài liệu, tiếng chuông cửa lại vang lên. Hạ Băng bước ra khỏi phòng, mặc chiếc váy vest màu xanh hải quân, tóc búi cao.

Lần này, người đến là một người đàn ông. Hoàng Tấn, khoảng cuối tuổi ba mươi, là đối tác quan trọng và là người luôn theo đuổi Hạ Băng một cách kín đáo.

"Băng, anh xin lỗi vì đến đột ngột. Nhưng tài liệu này cần ký gấp trước cuối ngày," Hoàng Tấn nói. Giọng anh ta ấm áp và thân mật.

Hạ Băng mỉm cười, một nụ cười mà Vũ Thiên hiếm khi thấy. Nó dịu dàng và cởi mở hơn nụ cười cô dành cho cậu rất nhiều.

"Không sao, Tấn. Anh cứ vào đi. Tôi đang rảnh."

Hoàng Tấn bước vào, ánh mắt anh ta lướt qua Vũ Thiên với vẻ tò mò. "Cậu bé này là...?"

"À, đây là Vũ Thiên. Cháu trai tôi. Hiện đang là trợ lý bán thời gian cho tôi," Hạ Băng giải thích, nhấn mạnh từ cháu trai một cách rõ ràng.

Hoàng Tấn mỉm cười lịch thiệp với Vũ Thiên, nhưng ánh mắt anh ta nhanh chóng quay lại nhìn Hạ Băng, không giấu vẻ ngưỡng mộ. "Trông em có vẻ mệt mỏi vài ngày nay. Hôm nay đã ổn hơn chưa? Anh có thể mời em một ly cà phê ở tiệm cũ không? Tài liệu không nhiều đâu."

"Cảm ơn, Tấn. Tôi ổn. Chúng ta xử lý ngay tại đây đi." Hạ Băng từ chối khéo, nhưng vẫn để Hoàng Tấn ngồi xuống sofa phòng khách.

Vũ Thiên ngồi ở bàn làm việc, tai cậu dán chặt vào cuộc đối thoại của họ. Hạ Băng và Hoàng Tấn thảo luận về hợp đồng, nhưng xen vào đó là những câu chuyện phiếm cá nhân.

"Anh nghe nói em bị sốt cao. Anh đã rất lo lắng. Đáng lẽ anh phải đến thăm em sớm hơn," Hoàng Tấn nói, giọng anh ta pha chút hối tiếc.

"Chỉ là cảm vặt thôi mà," Hạ Băng trả lời.

Trong lúc xem xét hợp đồng, Hoàng Tấn cố ý cúi sát vào Hạ Băng. Anh ta đưa tay ra, nhẹ nhàng vuốt lọn tóc rủ xuống khỏi trán cô, một cử chỉ thân mật và vượt rào mà một đồng nghiệp bình thường sẽ không làm.

"Tóc em hơi rối này," Hoàng Tấn nói, ánh mắt trìu mến.

Hạ Băng hơi giật mình trước hành động đó, nhưng cô nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, chỉ mỉm cười nhẹ. Cô không đẩy tay anh ta ra.

Vũ Thiên nhìn thấy cảnh đó, một cảm xúc nóng rực, chua chát và đầy tức giận bùng lên trong lồng ngực cậu. Đó là lần đầu tiên cậu cảm thấy một thứ cảm xúc cháy bỏng, hoàn toàn xa lạ và kinh khủng: Ghen tuông.

Cái cảm giác này mãnh liệt hơn cả sự cấm kỵ. Người đàn ông đó đang chạm vào cô ấy, đang thân mật với người phụ nữ mà cậu đã chăm sóc, đã hôn, đã thấy sự yếu đuối nhất! Hạ Băng là của cậu, ít nhất là trong những khoảnh khắc bí mật kia.

Vũ Thiên muốn đứng dậy, đấm vào mặt Hoàng Tấn và nói với anh ta rằng cô ấy không phải là của anh.

Cậu cố gắng kìm nén, siết chặt tay đến nỗi móng tay hằn sâu vào lòng bàn tay. Cậu nhớ lại lời Hạ Băng đã nói: “Chúng ta là gia đình. Có những giới hạn không được phép chạm vào.” Nhưng người đàn ông này đang chạm vào cô ấy, và Hạ Băng cho phép điều đó!

Trong một hành động bột phát, Vũ Thiên làm rơi một chồng tài liệu lớn xuống sàn.

Rầm!

Tiếng động lớn khiến cả Hạ Băng và Hoàng Tấn giật mình quay lại nhìn cậu.

"Ôi, cháu xin lỗi," Vũ Thiên nói, cố gắng che giấu sự tức giận bằng vẻ vụng về. "Tài liệu này nặng quá."

Hoàng Tấn cau mày, có chút khó chịu vì bị gián đoạn.

Hạ Băng nhìn Vũ Thiên. Cô nhận ra sự căng thẳng trong đôi mắt cậu. Cái nhìn của cậu không phải là sự xin lỗi, mà là sự cảnh cáo.

"Vũ Thiên, cậu nên nghỉ giải lao một chút đi," Hạ Băng nói, giọng cô lạnh lùng nhưng ánh mắt lại có một sự bối rối tinh tế. Cô hiểu.

"Không sao đâu, dì," Vũ Thiên đáp, cố ý nhấn mạnh từ dì một cách rõ ràng và lớn tiếng, như thể nhắc nhở Hoàng Tấn về danh phận của mình.

Cậu đứng dậy, bước lại chỗ bàn trà mà Hoàng Tấn đang ngồi, và rót thêm nước vào chiếc cốc của Hạ Băng một cách chậm rãi. Cậu đứng đó, che chắn một nửa cơ thể Hạ Băng khỏi Hoàng Tấn, thái độ phục vụ nhưng ánh mắt đầy khiêu khích.

Hoàng Tấn cảm thấy khó chịu trước sự hiện diện dai dẳng của 'cậu cháu trai' này.

"Thôi được rồi, Băng. Anh xong rồi. Hẹn em vào tối thứ Hai nhé. Chúng ta sẽ bàn về chuyến công tác ở Singapore." Hoàng Tấn nói, đứng dậy.

Trước khi ra về, Hoàng Tấn cúi xuống, định hôn lên má Hạ Băng theo kiểu xã giao.

Nhưng ngay lập tức, Vũ Thiên bước tới, đưa tay ra.

"Để con tiễn anh Tấn ra cửa, dì Băng. Dì cứ nghỉ ngơi đi ạ."

Hoàng Tấn ngạc nhiên trước hành động này, nhưng Hạ Băng không nói gì, cô chỉ nhìn Vũ Thiên. Cô nhận thấy sự chiếm hữu mãnh liệt trong mắt cậu.

"Được rồi, Vũ Thiên. Cháu tiễn anh Tấn giúp dì nhé."

Hoàng Tấn và Vũ Thiên đi ra ngoài. Trên đường ra cửa, không khí giữa hai người đàn ông vô cùng căng thẳng.

"Cậu nhóc, trông cậu có vẻ quá bảo vệ dì của mình đấy," Hoàng Tấn nói, giọng anh ta chứa đựng sự cảnh báo.

"Dì Băng là người phụ nữ thành đạt và có giá trị," Vũ Thiên đáp lại một cách bình tĩnh. "Bảo vệ là điều cần thiết. Con sẽ không để bất kỳ ai làm phiền hay lợi dụng sự yếu đuối của dì đâu, thưa anh Tấn."

Đó là một lời đe dọa. Hoàng Tấn cau mày, nhưng không nói thêm gì, bước ra khỏi cửa.

Vũ Thiên đóng cửa lại, dựa lưng vào đó. Cơn ghen tuông vẫn đang sôi sục trong lồng ngực cậu. Cậu cảm thấy tội lỗi vì đã ghen với người phụ nữ là dì mình, nhưng cảm giác muốn loại bỏ đối thủ lại quá mạnh mẽ.

Cậu quay lại phòng khách. Hạ Băng đã đứng đó. Cô cầm ly nước trong tay, nhìn chằm chằm vào cậu.

"Sao cậu lại làm như vậy?" Hạ Băng hỏi, giọng cô không giận dữ, mà lại có sự thăm dò và căng thẳng.

"Dì không thấy anh ta đang lợi dụng dì sao?"

"Tôi biết đối phó với những người như Hoàng Tấn, Vũ Thiên. Tôi không cần cậu phải can thiệp, nhất là khi hành động của cậu không hề chuyên nghiệp." Hạ Băng đi đến gần cậu. "Cậu đang thể hiện sự chiếm hữu một cách nguy hiểm."

"Con ghen," Vũ Thiên nói, không hề che giấu. Ánh mắt cậu dán chặt vào cô. "Con ghen vì anh ta chạm vào dì, vì anh ta có thể công khai theo đuổi dì, còn con thì không thể."

Hạ Băng lùi lại, cô cảm thấy như bị điện giật. Sự thẳng thắn này là quá sức chịu đựng. Cô biết rằng, sự ghen tuông của cậu không chỉ là của một đứa cháu trai.

"Đừng nói những điều đó nữa," cô thì thầm.

Vũ Thiên bước tới, nắm lấy tay cô, siết chặt. "Dì sẽ đi Singapore với anh ta à?"

"Đó là công việc. Không phải việc của cậu," cô trả lời, nhưng giọng nói không còn mạnh mẽ.

Vũ Thiên kéo cô lại gần hơn, hơi thở cậu phả vào tóc cô. "Con sẽ không để dì đi với anh ta. Dì đã là của con trong đêm sốt đó rồi, Hạ Băng."

Sự quyết liệt và sự táo bạo của cậu khiến cô hoàn toàn mất khả năng phản kháng. Hạ Băng nhắm mắt lại, biết rằng mối quan hệ cấm kỵ này đang nhấn chìm cả hai.