MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐể Dì Thương ConChương 10

Để Dì Thương Con

Chương 10

1,281 từ · ~7 phút đọc

Sau cuộc đối đầu đầy ghen tuông của Vũ Thiên, Hạ Băng quyết định lảng tránh. Cô thông báo cô sẽ có một chuyến công tác ngắn ngày ra Hà Nội để giải quyết hợp đồng đã bàn với Hoàng Tấn, một hành động nhằm tạo ra khoảng cách an toàn.

"Tôi sẽ đi hai ngày. Cậu tự lo cho bản thân," Hạ Băng nói vào sáng Chủ nhật, giọng cô bình tĩnh đến mức lạnh lùng.

Vũ Thiên đứng ở cửa, nhìn chiếc vali nhỏ gọn của dì. Cậu hiểu mục đích của chuyến đi này: trốn tránh cậu, trốn tránh sự thật vừa bùng nổ.

"Dì đi an toàn," Vũ Thiên đáp, không hề thể hiện sự níu kéo. Cậu biết rằng sự kiên nhẫn mới là vũ khí mạnh nhất lúc này.

...

Hai ngày trôi qua, căn penthouse trở nên trống rỗng và im lặng đến đáng sợ. Mùi hương của Hạ Băng dường như đã nhạt dần, chỉ còn lại sự trống trải. Vũ Thiên làm việc chăm chỉ, nhưng tâm trí cậu hoàn toàn bị chiếm hữu bởi hình ảnh của dì. Cậu nhớ lại sự sợ hãi và khao khát trong mắt cô, nhớ lại sự mềm mại trong vòng tay cậu.

Vào đêm thứ hai, Hạ Băng gọi điện về. Đó là một điều bất thường, vì trước đây cô luôn nhắn tin hoặc gọi cho quản gia.

"Tôi đang ở sân bay Nội Bài, nhưng chuyến bay bị hoãn vì thời tiết xấu," giọng Hạ Băng mệt mỏi và có vẻ bực bội. "Tôi sẽ không về được đêm nay. Có thể là sáng sớm mai."

"Dì ổn chứ? Dì đã ăn gì chưa?" Vũ Thiên hỏi, giọng cậu lập tức trở nên dịu dàng.

"Tôi ổn. Tôi chỉ quá mệt mỏi vì phải chờ đợi. Cậu không cần lo lắng."

"Dì cứ tìm một khách sạn gần đó để nghỉ ngơi đi. Đừng ngủ ở sân bay," Vũ Thiên dặn dò, giọng nói đầy quyền lực của một người quan tâm.

"Tôi biết rồi. Cảm ơn cậu." Hạ Băng ngắt lời, cô cúp máy nhanh chóng.

Vũ Thiên nhìn chiếc điện thoại, cảm thấy một sự thất vọng sâu sắc. Cậu nhớ cô đến mức không thể chịu nổi sự trống trải này. Cậu nhớ mùi hương, nhớ tiếng bước chân, nhớ cả sự nghiêm khắc của cô.

Để giết thời gian, cậu xuống phòng tập gym nhỏ của dì. Cậu tập luyện điên cuồng, cố gắng giải tỏa năng lượng kìm nén trong người.

Sau khi tắm xong, Vũ Thiên ngồi phịch xuống sofa, mở một bộ phim hành động. Nhưng tâm trí cậu cứ quay về căn phòng làm việc đóng kín.

Cậu nhớ lại cảnh Hạ Băng đã yếu đuối thế nào trong đêm sốt, cô đã dựa dẫm vào cậu ra sao.

Cô đang trốn tránh mình. Và mình phải cho cô thấy, cô không thể trốn khỏi sự thật.

Trong một hành động bốc đồng, Vũ Thiên đứng dậy. Cậu tiến thẳng đến phòng làm việc của Hạ Băng. Cậu biết quy tắc, nhưng quy tắc đã bị phá vỡ từ lâu rồi.

Cậu mở cánh cửa. Căn phòng yên tĩnh, được bao bọc bởi mùi gỗ đàn hương và da thuộc.

Vũ Thiên bước vào. Cậu ngồi xuống chiếc ghế da lớn của Hạ Băng, thứ mà cô thường ngồi khi làm việc. Cậu dựa người ra sau, cảm nhận sự mềm mại và sự quyền lực của chiếc ghế. Mùi hương của cô ở đây đậm hơn.

Cậu nhìn quanh. Mọi thứ đều được sắp xếp hoàn hảo. Trên bàn, có một khung ảnh nhỏ. Vũ Thiên nhấc nó lên.

Đó là ảnh Hạ Băng chụp với bố mẹ cô. Cô mỉm cười, nhưng nụ cười đó có vẻ hơi gượng ép.

Đột nhiên, chiếc điện thoại bàn trên bàn làm việc của Hạ Băng vang lên. Nó là số nội bộ.

Vũ Thiên do dự. Dì đã nói không được chạm vào đồ của cô. Nhưng đây là số nội bộ, có lẽ là từ ban quản lý căn hộ.

Cậu nhấc điện thoại.

"Vâng, xin nghe?"

Đầu dây bên kia là giọng Hạ Băng, nhưng không phải giọng bình thường, mà là giọng nói đầy tuyệt vọng và hoảng loạn.

"Thiên? Mẹ ơi, cuối cùng con cũng gọi được cho mẹ!"

"Hả?" Vũ Thiên ngơ ngác. "Dì? Dì đang nói gì vậy?"

"Ôi Chúa ơi, là Thiên thật sao?" Hạ Băng ngạc nhiên đến mức quên cả mệt mỏi. "Con gọi vào số di động của dì đi. Điện thoại của dì bị hết pin, dì đang dùng điện thoại công cộng ở sân bay! May mà dì nhớ số điện thoại cố định ở nhà."

"Dì, có chuyện gì vậy? Sao dì lại gọi cho mẹ?" Vũ Thiên cảm thấy có điều bất ổn cực lớn.

"Không phải bây giờ. Con gọi cho dì ngay đi, số... số di động của dì... Dì cần con giúp một việc. Gấp lắm!"

Vũ Thiên cảm thấy tim mình đập loạn xạ. Cậu chạy về phòng, cầm điện thoại lên, gọi vào số di động của Hạ Băng theo số cô vừa đọc.

Ngay lập tức, Hạ Băng bắt máy.

"Thiên! Nghe dì nói đây. Dì đang ở sân bay. Chuyến bay hoãn đến sáng, nhưng dì không thể ra khỏi đây." Giọng cô thì thầm, nhưng đầy lo lắng.

"Có chuyện gì vậy, dì?"

"Dì... Dì bị lạc vali hành lý. Và trong vali đó có chiếc máy tính xách tay của công ty. Nó chứa đựng dự án bí mật. Dì đã đi tìm, và dì bị lạc giữa đám đông."

"Lạc vali thì sao lại gọi cho con? Dì cứ báo với an ninh đi!"

"Không được! Dì vừa thấy... vừa thấy hắn." Giọng Hạ Băng run rẩy, đầy sự sợ hãi. "Kẻ đã từng làm rò rỉ thông tin của công ty ba năm trước. Hắn đang ở đây, và hắn đang nhìn chằm chằm vào khu vực quầy hành lý thất lạc."

"Dì đang nói gì vậy? Dì đang gặp nguy hiểm sao?"

"Dì không biết! Nhưng nếu hắn lấy được chiếc máy tính đó, công ty sẽ sụp đổ. Dì không thể tiến lại gần. Hắn đang theo dõi. Thiên, dì cần con..."

Hạ Băng ngập ngừng, cô không muốn thừa nhận sự bất lực của mình.

"Dì cần con làm gì?" Vũ Thiên nắm chặt điện thoại.

"Dì cần con... canh giữ căn hộ này. Chiếc vali thất lạc của dì không ở trong đó, nhưng máy tính của dì... nó có một bản sao lưu bí mật ở nhà. Dì cần con đảm bảo không có ai vào nhà."

"Chỉ vậy thôi sao?"

"Và Thiên... nếu có bất kỳ điều gì xảy ra, con hãy nhớ rằng... con là người duy nhất dì có thể tin tưởng. Dì tin vào sự thông minh và lòng trung thành của con." Hạ Băng nói, giọng cô đầy sự tuyệt vọng và một thoáng dịu dàng không thể che giấu.

Vũ Thiên cảm thấy một sự xúc động mạnh mẽ. Cô đang trao sự tin tưởng tuyệt đối vào cậu, không phải cháu trai, mà là một người đàn ông trưởng thành.

"Dì an tâm. Con sẽ bảo vệ căn hộ này. Dì cứ ở đó, đừng di chuyển. Nếu hắn đến, con sẽ không để hắn động vào bất cứ thứ gì của dì."

"Cảm ơn, Vũ Thiên." Hạ Băng thì thầm, sau đó cô cúp máy.

Vũ Thiên đứng trong phòng làm việc của Hạ Băng. Căn phòng bây giờ không còn là nơi cấm kỵ, mà là pháo đài mà cậu phải bảo vệ. Cảm giác trách nhiệm và sự chiếm hữu bùng lên.

Cô ấy tin tưởng mình. Cô ấy cần mình.

Vũ Thiên nhìn ra ngoài cửa sổ. Cơn mưa bắt đầu rơi. Cậu biết, đêm nay sẽ là một đêm dài và nguy hiểm.