MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐể Dì Thương ConChương 11

Để Dì Thương Con

Chương 11

906 từ · ~5 phút đọc

Cúp máy, Vũ Thiên cảm thấy adrenaline dâng trào. Sự sợ hãi của Hạ Băng là có thật. Đây không còn là những trò chơi tình cảm cấm kỵ nữa, đây là một mối đe dọa thực sự đối với sự nghiệp và có thể là cả sự an toàn của dì.

Cậu nhanh chóng rời khỏi phòng làm việc. Mục tiêu đầu tiên: củng cố pháo đài.

Đầu tiên, cậu đi kiểm tra tất cả các cửa sổ và cửa ra vào. Căn hộ ở tầng cao nên khả năng đột nhập từ bên ngoài là thấp, nhưng Vũ Thiên vẫn kiểm tra kỹ lưỡng các khóa chốt. Cậu kéo tất cả rèm cửa lại, đảm bảo không có bất kỳ ánh sáng nào lọt ra ngoài, tạo ra một bức màn đen hoàn hảo.

Tiếp theo, cậu tìm kiếm bản sao lưu bí mật mà Hạ Băng đã nhắc đến. Cậu đoán nó sẽ không được cất ở nơi dễ thấy.

Vũ Thiên quay lại phòng làm việc của Hạ Băng. Cậu bật máy tính, nhưng nó đã bị khóa bằng mật khẩu. Cậu nhớ lại những thói quen của dì và đoán thử một vài mật khẩu. Tất cả đều không thành công. Hạ Băng là người kín đáo và cẩn trọng.

Cậu chuyển sang tìm kiếm vật lý. Cậu mở hộc bàn, ngăn kéo tủ tài liệu, mọi thứ đều khóa.

Vũ Thiên nhớ lại chiếc khung ảnh trên bàn. Ảnh Hạ Băng chụp cùng bố mẹ. Cậu cầm khung ảnh lên, lật ngược nó lại. Không có gì. Cậu dùng tay sờ dọc theo mặt dưới của bàn.

Cạch.

Ngón tay cậu chạm vào một nút bấm nhỏ, gần như vô hình, được giấu dưới gầm bàn. Cậu nhấn nhẹ.

Một ngăn kéo ẩn bật ra từ phía dưới cùng của tủ sách. Bên trong không phải là vàng bạc hay tiền mặt, mà là một chiếc ổ cứng di động nhỏ và một tập nhật ký da cũ kỹ.

Vũ Thiên lấy chiếc ổ cứng ra. Đây chắc chắn là bản sao lưu bí mật. Cậu cất nó vào túi quần, nơi an toàn nhất.

Sau đó, cậu nhìn sang tập nhật ký. Cậu không có quyền đọc nó, nhưng sự tò mò của cậu về nội tâm của Hạ Băng quá lớn. Cậu lật nhanh vài trang. Toàn bộ đều viết về công việc, về áp lực, và về sự cô đơn.

Ngày 15 tháng 3: "Tôi đã ký được hợp đồng lớn, nhưng không có ai để ăn mừng. Hạnh phúc này quá ngắn ngủi và trống rỗng." Ngày 28 tháng 4: "Bố lại thúc giục chuyện hôn nhân. Họ không hiểu, tôi không muốn ràng buộc mình trong những mối quan hệ vô nghĩa."

Vũ Thiên đóng tập nhật ký lại. Cậu đã thấy đủ để hiểu gánh nặng mà cô mang trên vai.

Cậu quay lại phòng khách. Căn hộ giờ đây tối đen như mực. Bên ngoài, mưa đêm trút xuống như trút giận, tạo ra một âm thanh ồn ào nhưng lại làm tăng thêm sự tĩnh lặng bên trong.

Vũ Thiên ngồi xuống sofa. Cậu không bật đèn, cậu chỉ ngồi đó, nhìn ra phía cửa chính. Cậu mặc lại chiếc áo phông đơn giản, nhưng trong tâm trí, cậu đang khoác một bộ giáp.

Nếu hắn đến, mình phải làm gì?

Cậu bắt đầu sắp xếp các vật dụng xung quanh để làm vũ khí tự vệ hoặc vật cản. Chiếc gậy chơi golf của Ông Minh được lấy ra từ góc phòng. Một chiếc ghế tựa lưng nặng nề được đặt ở vị trí chiến lược gần cửa.

Mỗi tiếng động nhỏ bên ngoài hành lang đều khiến tim cậu đập mạnh. Tiếng thang máy dừng, tiếng bước chân, tiếng chìa khóa lạch cạch. Tất cả đều là báo động giả.

Vũ Thiên cảm thấy mình đang hoàn toàn trưởng thành. Cảm giác bảo vệ, cảm giác trách nhiệm này thật sự rất nặng nề, nhưng cũng rất thỏa mãn. Đây là cơ hội để cậu chứng minh giá trị của mình không chỉ là một đứa cháu trai bướng bỉnh, mà là người mà Hạ Băng có thể tin tưởng và dựa dẫm.

Mắt cậu dán chặt vào cửa. Cậu không sợ hãi. Cậu chỉ cảm thấy một sự tập trung cao độ, một sự quyết tâm bảo vệ những gì của mình.

Bỗng nhiên, chiếc điện thoại di động của Vũ Thiên rung lên. Là một tin nhắn từ số lạ.

Tin nhắn: Thiên, tôi vừa nghe nói em ở nhà Băng. Anh cần chiếc máy tính đó. Đừng dại dột can thiệp vào chuyện của người lớn. Mở cửa ra, tôi sẽ để em yên.

Vũ Thiên lạnh người. Hắn đã biết cậu ở nhà. Hắn biết tên cậu.

Vũ Thiên nhìn ra ngoài cửa sổ, mưa vẫn rơi. Cậu biết, kẻ kia đang ở rất gần.

Thay vì sợ hãi, một nụ cười lạnh lùng hiện trên khuôn mặt cậu.

Cậu nhanh chóng gửi tin nhắn trả lời.

Vũ Thiên: Anh ta không có ở đây. Anh có thể tự đến lấy, nếu anh muốn. Nhưng tôi cảnh báo trước, tôi đã gọi cảnh sát và họ đang trên đường tới.

Đó là một lời nói dối. Nhưng Vũ Thiên cần thời gian. Cậu tắt nguồn điện thoại và ngồi thẳng dậy. Cậu nhặt chiếc gậy golf lên, nắm chặt nó.

Cậu nhìn về phía phòng ngủ của Hạ Băng. Cô đã trao pháo đài cho cậu. Và cậu sẽ bảo vệ nó bằng mọi giá.