MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐể Dì Thương ConChương 12

Để Dì Thương Con

Chương 12

1,159 từ · ~6 phút đọc

Tuyệt vời. Chương 12 sẽ là cao trào của sự kiện bảo vệ pháo đài: cuộc chạm trán vật lý giữa Vũ Thiên và kẻ lạ mặt, nơi cậu chứng minh được sự dũng cảm và lòng trung thành của mình.

Chương 12: Đấu Tranh Trong Bóng Tối

Sau khi gửi tin nhắn giả và tắt điện thoại, Vũ Thiên đứng thẳng trong bóng tối, chờ đợi. Cậu không sợ bị tấn công, cậu sợ không bảo vệ được sự tin tưởng mà Hạ Băng đã dành cho cậu.

Khoảng mười phút trôi qua, sự tĩnh lặng bị phá vỡ. Tiếng thẻ từ quẹt vào ổ khóa ở cửa chính.

Bíp... bíp... bíp.

Kẻ đột nhập đang cố gắng vào nhà bằng cách phá mã hoặc dùng thẻ từ dự phòng. Vũ Thiên nhận ra đây không phải là một tên trộm thông thường, hắn là người có quan hệ với Hạ Băng hoặc công ty.

Vũ Thiên lùi về phía sofa, ẩn mình sau chiếc ghế lớn. Tay cậu siết chặt chiếc gậy golf.

Tiếng khóa kêu tạch, sau đó là tiếng cửa mở ra một cách thận trọng. Một người đàn ông cao lớn, mặc áo khoác sẫm màu và đội mũ lưỡi trai, bước vào. Hắn ta tiến vào trong, dùng đèn pin nhỏ quét qua phòng khách.

"Cảnh sát đâu, cậu nhóc?" Giọng hắn ta khàn khàn và mang tính chế nhạo. "Mày không lừa được tao đâu, Vũ Thiên. Nộp cái ổ cứng ra đây!"

Hắn ta biết rõ mục tiêu. Hắn đi thẳng đến bàn làm việc của Hạ Băng.

Khi hắn ta cúi xuống tìm kiếm, Vũ Thiên biết đây là cơ hội duy nhất của mình. Cậu thở ra một hơi dài, lao ra khỏi chỗ nấp.

Vụt!

Chiếc gậy golf vụt qua không khí, đập mạnh vào cánh tay hắn ta.

"Á!" Kẻ lạ mặt la lên một tiếng đau đớn, đèn pin rơi xuống sàn.

Căn phòng chìm vào bóng tối hoàn toàn. Kẻ lạ mặt văng ra sau, nhưng hắn ta nhanh chóng lấy lại thăng bằng và xông về phía Vũ Thiên.

"Mày muốn chết à, thằng nhãi ranh!"

Cuộc vật lộn diễn ra trong bóng tối. Sự hỗn loạn và tiếng thở dốc bao trùm căn hộ. Hắn ta lớn hơn và khỏe hơn Vũ Thiên, nhưng Vũ Thiên có lợi thế về sự trẻ tuổi, sự nhanh nhẹn và lợi thế sân nhà.

Vũ Thiên dùng hết sức lực, đấm mạnh vào bụng hắn ta. Kẻ lạ mặt lảo đảo, lợi dụng lúc hắn sơ hở, Vũ Thiên đẩy mạnh chiếc ghế sofa lớn vào người hắn.

Rầm!

Kẻ lạ mặt bị kẹt giữa ghế và tường, hắn ta ngã xuống sàn. Vũ Thiên nhanh chóng nhảy lên, giữ chặt chiếc gậy golf, chĩa vào người hắn.

"Nằm yên đó! Cảnh sát đang đến!" Vũ Thiên thở hổn hển, nhưng giọng cậu đầy sự đanh thép.

"Mày nói dối! Cảnh sát không đến đâu! Mày chỉ là một đứa trẻ ngây thơ bị người lớn lợi dụng thôi!" Hắn ta cố gắng vùng vẫy.

Vũ Thiên không đáp lại. Cậu biết hắn đang cố gắng làm cậu mất tinh thần. Cậu chỉ dùng sức nặng của mình để ghì chặt hắn xuống.

"Thằng nhãi ranh, mày không hiểu đâu. Chiếc ổ cứng đó không phải là tài sản, nó là một quả bom. Mày đang tự chuốc lấy rắc rối đấy!"

"Tôi không cần hiểu," Vũ Thiên nói, giọng cậu trầm và lạnh. "Tôi chỉ cần biết, đây là nơi của cô ấy. Và anh không được phép động vào bất cứ thứ gì thuộc về cô ấy."

Trong lời nói của Vũ Thiên không chỉ là sự bảo vệ, mà còn là một sự tuyên bố ngầm đầy tính chiếm hữu.

Cuộc vật lộn kéo dài thêm vài phút. Cuối cùng, Vũ Thiên dùng dây thắt lưng của mình để trói tay hắn lại, sau đó bật điện.

Ánh sáng đột ngột khiến cả hai nheo mắt. Kẻ lạ mặt, bị trói chặt, ngước nhìn Vũ Thiên bằng ánh mắt đầy căm phẫn.

Vũ Thiên nhìn thẳng vào mắt hắn ta. Lúc này, cậu không còn là một cậu bé. Cậu là người bảo vệ Hạ Băng.

Cậu thở phào nhẹ nhõm, cảm thấy cơ thể rã rời nhưng tâm trí lại vô cùng tỉnh táo. Cậu đã bảo vệ được pháo đài.

Cậu nhanh chóng lấy điện thoại, gọi thẳng cho Hạ Băng. Lần này, cô bắt máy ngay.

"Thiên? Có chuyện gì vậy? Sao con lại tắt máy?" Giọng cô đầy lo lắng.

"Dì," Vũ Thiên nói, giọng cậu vẫn còn hơi run, nhưng đầy sự tự hào. "Ổ cứng đã an toàn. Và kẻ đột nhập đang bị trói trong phòng khách. Dì hãy gọi cho cảnh sát và quay về ngay đi."

Bên kia đầu dây, Hạ Băng hoàn toàn im lặng. Sau đó, một tiếng thở dốc vang lên.

"Trời ơi, Thiên! Cậu... cậu không bị thương chứ?"

"Con không sao. Con đang đợi dì. Dì về đi."

"Dì sẽ về ngay. Đừng làm gì cả. Dì sẽ gọi cảnh sát ngay bây giờ. Hãy đợi dì."

Hạ Băng cúp máy. Vũ Thiên đứng đó, nhìn kẻ đột nhập đang nằm trên sàn. Toàn thân cậu đau nhức, nhưng chiến thắng này thật ngọt ngào.

Cậu đã vượt qua một ranh giới khác. Không phải bằng tình cảm hay sự gợi cảm, mà bằng sự dũng cảm và sự trung thành tuyệt đối.

...

Khoảng một giờ sau, cảnh sát đã đến. Họ bắt kẻ đột nhập và lấy lời khai của Vũ Thiên.

Vũ Thiên ngồi trên sofa, người mệt lử. Khi cảnh sát rời đi, cánh cửa căn hộ lại mở ra.

Hạ Băng bước vào. Cô mặc chiếc áo khoác dày, khuôn mặt tái nhợt, nhưng đôi mắt cô rực lên một ngọn lửa mà Vũ Thiên chưa từng thấy.

Cô nhìn qua phòng khách lộn xộn, nhìn chiếc ghế bị xô lệch, rồi nhìn thẳng vào Vũ Thiên, người đang ngồi đó như một chiến binh kiệt sức.

Hạ Băng lao tới, không phải để kiểm tra đồ đạc hay sự an toàn của căn hộ. Cô lao thẳng vào Vũ Thiên, ôm chặt lấy cậu.

Cái ôm của cô mạnh mẽ, run rẩy, đầy sự nhẹ nhõm, sự sợ hãi và một cảm xúc hỗn loạn khác.

"Thiên! Ôi, Thiên của dì..." Hạ Băng thút thít, cô siết chặt cậu đến mức làm cậu đau. "Dì sợ quá. Dì sợ cậu gặp chuyện... Dì xin lỗi... xin lỗi cậu vì đã kéo cậu vào chuyện này."

Trong vòng tay của Hạ Băng, Vũ Thiên cảm thấy mọi đau đớn tan biến. Cậu ôm lại cô, cảm nhận sự mềm mại và ấm áp của cô. Lúc này, không còn ranh giới nào tồn tại nữa.

"Dì đã về rồi," Vũ Thiên thì thầm, nụ hôn cậu đặt lên tóc cô không còn là sự chiếm hữu, mà là sự xác nhận về mối quan hệ không thể chối từ giữa họ.

Cô đã hoàn toàn đầu hàng, không phải trước đam mê, mà trước sự cứu rỗi và lòng dũng cảm của cậu.