MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐể Dì Thương ConChương 13

Để Dì Thương Con

Chương 13

1,137 từ · ~6 phút đọc

Vòng tay của Hạ Băng siết chặt đến nỗi Vũ Thiên cảm thấy như thể cô đang cố gắng xác nhận rằng cậu vẫn còn nguyên vẹn. Mùi hương nước hoa sang trọng và sự lạnh lẽo của cô đã bị thay thế hoàn toàn bằng mùi sợ hãi, mồ hôi và sự tuyệt vọng.

"Thiên, Thiên... cậu có sao không? Có bị thương ở đâu không?" Hạ Băng buông Vũ Thiên ra, bàn tay run rẩy cô lướt nhanh trên khuôn mặt cậu.

Cậu lắc đầu, nhưng ngay lập tức, một tiếng "Á!" nhỏ thoát ra. Vũ Thiên đưa tay lên vai. Trong cuộc vật lộn, vai cậu đã va chạm mạnh vào góc bàn.

Hạ Băng nhìn thấy vết bầm tím đang bắt đầu lan rộng trên cánh tay cậu. Chiếc áo phông của cậu bị rách một đường dài ở vai và có vài vết trầy xước trên cổ.

"Điên rồ! Sao cậu lại liều lĩnh như vậy!" Hạ Băng hét lên, nhưng không phải bằng sự tức giận, mà bằng sự sợ hãi tột cùng.

Cô nhanh chóng kéo Vũ Thiên vào phòng tắm chính. Cô không hề nghĩ đến sự riêng tư hay ranh giới nữa. Cô cần chăm sóc cậu.

Hạ Băng đẩy Vũ Thiên ngồi lên mép bồn tắm, cô mở tủ thuốc và lấy ra bộ dụng cụ sơ cứu. Đôi tay cô vẫn run rẩy.

"Cởi áo ra," cô ra lệnh, giọng cô khàn đặc.

Vũ Thiên không do dự. Cậu lột bỏ chiếc áo phông rách nát. Cơ thể săn chắc tuổi hai mươi của cậu hiện ra, với một vết bầm tím lớn ở vai và vài vết rách nhỏ trên bụng.

Hạ Băng cúi xuống, cô lấy cồn i-ốt và băng gạc. Cô không nhìn vào cơ bắp của cậu, cô chỉ nhìn vào vết thương.

"Nó sẽ hơi rát đấy," cô cảnh báo, nhưng giọng cô dịu đi.

"Con chịu được," Vũ Thiên thì thầm.

Hạ Băng bắt đầu lau vết thương. Sự tiếp xúc da thịt lần này hoàn toàn khác biệt. Không phải là sự lén lút hay ham muốn bùng nổ, mà là sự chăm sóc tận tâm, sự biết ơn và sự hối lỗi.

Mỗi lần bông gòn chạm vào da cậu, Hạ Băng lại nhíu mày, như thể cô là người đang chịu đau. Hơi thở ấm áp của cô phả vào ngực cậu, tạo ra một dòng điện tinh tế.

"Dì xin lỗi," Hạ Băng nói khẽ, gần như là tự nói với chính mình. "Dì đã không nên kéo cậu vào chuyện này. Dì không thể chịu đựng được nếu cậu bị thương nặng..."

Cô đưa tay chạm vào gò má cậu, một cái chạm run rẩy và đầy dịu dàng.

"Nếu có chuyện gì xảy ra với cậu, dì sẽ không bao giờ tha thứ cho bản thân mình."

Vũ Thiên nắm lấy tay cô, giữ nó lại trên má mình.

"Đừng xin lỗi. Đây là lựa chọn của con. Con muốn bảo vệ dì. Con muốn dì biết, dì không hề đơn độc."

Ánh mắt Hạ Băng tràn đầy nước mắt. Cô không còn là người phụ nữ thành đạt, cô là một người phụ nữ tuyệt vọng và cần được yêu thương.

Cô buông hộp sơ cứu. Cô cúi xuống, không phải để băng bó, mà để hôn lên vết thương trên vai cậu.

Một nụ hôn nhẹ nhàng, nhưng mang sức nặng của ngàn lời nói. Nó là sự thừa nhận của cô về sự phụ thuộc cảm xúc.

Hạ Băng ngẩng lên, đôi mắt cô đỏ hoe.

"Dì sợ lắm, Thiên. Dì sợ sự hỗn loạn, sợ sự yếu đuối của bản thân. Dì sợ mối quan hệ này. Nó là cấm kỵ, là sai trái..."

Vũ Thiên đưa tay lên, áp vào gáy cô, kéo khuôn mặt cô lại gần. Lần này, nụ hôn là của cậu. Nó không thô ráp như đêm sốt, mà mang sự trấn an, sự dịu dàng và một lời tuyên bố: Dì thuộc về con.

"Không có gì là sai trái khi cảm xúc là thật, Hạ Băng," Vũ Thiên thì thầm giữa nụ hôn. "Không có gì là cấm kỵ khi nó cứu rỗi dì khỏi sự cô đơn."

Hạ Băng đã không chống cự. Cô hoàn toàn đầu hàng, cơ thể mềm nhũn trong vòng tay cậu.

"Vậy thì..." cô thều thào, "Dì phải làm gì đây?"

"Dì chỉ cần thừa nhận. Thừa nhận rằng dì cần con. Thừa nhận rằng dì không thể quay lại ranh giới đó được nữa." Vũ Thiên siết chặt cậu vào lòng. "Dì là của con, Hạ Băng. Kể từ giờ, con là người bảo vệ và là người duy nhất nhìn thấy dì."

Trong vòng tay của Vũ Thiên, Hạ Băng cảm thấy nỗi sợ hãi về vụ đột nhập tan biến, chỉ còn lại sự ấm áp và an toàn. Cô đã tìm thấy pháo đài của mình, và pháo đài đó chính là cậu.

"Dì cần cậu, Thiên," Hạ Băng thú nhận, nước mắt cô thấm vào da thịt cậu. "Dì cần cậu hơn những gì dì dám thừa nhận."

Cảm xúc đã được xác nhận. Ranh giới đã hoàn toàn bị phá hủy.

Sau đó, cả hai dành thời gian còn lại để dọn dẹp phòng khách lộn xộn. Họ làm việc trong sự im lặng, nhưng sự im lặng ấy lại đầy sự hiểu biết và thân mật. Hạ Băng không ngại cúi xuống nhặt đồ cùng cậu, mái tóc xõa xuống vai. Thỉnh thoảng, tay họ chạm vào nhau, và những cái chạm đó không còn là vô tình nữa.

Trước khi mặt trời lên hẳn, Hạ Băng đã hoàn tất việc băng bó cho Vũ Thiên. Cô nhìn cậu, sau đó mỉm cười, một nụ cười chân thật và rạng rỡ.

"Bây giờ, cậu đi ngủ một chút đi. Dì sẽ lo phần còn lại."

"Dì cũng phải ngủ," Vũ Thiên nói.

"Được rồi. Đi ngủ thôi."

Hạ Băng bước vào phòng ngủ của mình, Vũ Thiên theo sau. Cô nhìn cậu với một sự mời gọi không lời.

Vũ Thiên bước tới, nhẹ nhàng ôm cô. "Con sẽ ngủ ở sofa."

Hạ Băng lắc đầu. "Không. Sofa lạnh lắm. Và dì không muốn xa cậu lúc này. Đêm qua, dì đã quá sợ hãi."

Cô bước lên giường, kéo chăn ra, và nhìn cậu.

Vũ Thiên hiểu. Đây không phải là ham muốn, mà là nhu cầu an toàn tuyệt đối. Cậu trèo lên giường, nằm cạnh cô. Hạ Băng tựa đầu vào vai cậu, vòng tay cô ôm lấy eo cậu.

Lúc này, không còn là dì và cháu trai. Họ là hai người đàn ông và phụ nữ đang dựa vào nhau để tìm sự bình yên.

Bình minh ló dạng, và ánh sáng mặt trời chiếu qua cửa sổ, làm nổi bật hai hình bóng đang cuộn tròn bên nhau. Sự cấm kỵ đã được thay thế bằng sự cứu rỗi, và họ cùng nhau chìm vào giấc ngủ.