MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐể Dì Thương ConChương 14

Để Dì Thương Con

Chương 14

1,208 từ · ~7 phút đọc

Sáng hôm sau, Hạ Băng và Vũ Thiên thức dậy khi mặt trời đã lên cao. Mối quan hệ của họ đã thay đổi hoàn toàn.

Hạ Băng rời khỏi giường trước, cẩn thận không làm Vũ Thiên tỉnh giấc. Cô nhìn cậu, bàn tay cô nhẹ nhàng lướt qua mái tóc rối bù của cậu. Vết bầm trên vai cậu là bằng chứng cho sự liều lĩnh và tình yêu mà cậu dành cho cô. Cô cảm thấy một sự pha trộn giữa tội lỗi, sự biết ơn và một tình yêu bất ngờ, mãnh liệt.

"Tôi xin lỗi, Thiên," cô thì thầm. "Tôi sẽ không bao giờ để cậu phải làm điều đó một lần nữa."

Cô bước ra khỏi phòng, trở lại vai diễn Người Phụ Nữ Quyền Lực, nhưng sâu bên trong, lớp vỏ băng giá đã tan chảy.

...

Khi Vũ Thiên thức dậy, anh thấy Hạ Băng đã mặc đồ công sở, tóc búi cao gọn gàng. Cô đang pha cà phê trong bếp, và mọi thứ trong căn hộ đã được sắp xếp lại gần như hoàn hảo. Chỉ còn lại ánh mắt mà thôi.

Họ ăn sáng trong sự im lặng, nhưng không phải sự im lặng lạnh lùng như trước, mà là sự im lặng đầy ý nghĩa.

Khi Hạ Băng đặt tách cà phê xuống, cô nhìn thẳng vào Vũ Thiên.

"Nghe đây, Thiên," cô nói, giọng cô trở lại sự cứng rắn, nhưng có một chút run rẩy tinh tế. "Chuyện đêm qua, chuyện của chúng ta... không được phép có ai biết. Tuyệt đối không. Cậu phải giữ vững vai trò là cháu trai của tôi. Đặc biệt là khi làm việc."

"Con hiểu," Vũ Thiên đáp, ánh mắt anh đầy sự cam kết. "Quy tắc của dì. Nhưng dì cũng phải hứa với con một điều."

"Điều gì?"

"Dì không được đẩy con ra xa nữa. Nếu có chuyện gì, dì phải chia sẻ với con, không phải chịu đựng một mình."

Hạ Băng nhìn cậu một lúc lâu, rồi cô khẽ gật đầu. "Được. Dì hứa."

Cô đứng dậy, định rời đi, nhưng Vũ Thiên đã đứng dậy, tiến đến gần cô. Anh cúi xuống, hôn lên trán cô. Không phải một nụ hôn nồng nhiệt, mà là một nụ hôn khẳng định sự sở hữu.

"Chào buổi sáng, Hạ Băng," cậu thì thầm.

Khuôn mặt Hạ Băng thoáng đỏ. Cô nhìn xung quanh một cách lo lắng, như thể sợ có ai đó nhìn thấy. Sự sợ hãi bị phát hiện đã trở thành một phần của cuộc chơi cấm kỵ này.

"Về chỗ làm việc đi, Vũ Thiên," cô nói, giọng cô trở nên nghiêm khắc.

...

Công việc buổi chiều trở thành một thử thách về sự kiềm chế.

Vũ Thiên và Hạ Băng làm việc ở hai bàn đối diện nhau. Họ trao đổi về tài liệu, về lịch họp, về việc xử lý những hậu quả của vụ đột nhập. Họ nói chuyện bằng những giọng điệu chuyên nghiệp, nhưng những cử chỉ nhỏ bé lại phản bội họ.

Khi Hạ Băng đưa một tập tài liệu cho cậu, ngón tay họ cố ý chạm vào nhau lâu hơn một giây.

Khi Vũ Thiên phải nói về chuyến công tác bị hoãn, Hạ Băng nhìn cậu, ánh mắt cô đầy vẻ dịu dàng, như đang xin lỗi vì đã cố gắng trốn tránh.

Sự căng thẳng trong không khí giữa họ gần như hữu hình. Đó là một trò chơi cút bắt, một điệu nhảy bí mật mà chỉ có hai người hiểu.

Vũ Thiên nhận ra Hạ Băng vẫn phải duy trì sự lạnh lùng của mình trước người ngoài và cả chính bản thân cô. Cô là một phụ nữ của danh dự và quyền lực. Việc thừa nhận tình cảm này là một sự sụp đổ lớn đối với cô.

Một lát sau, chuông cửa vang lên. Đó là một người giao hàng, mang đến một bó hoa hồng trắng khổng lồ.

Hạ Băng bước ra nhận. Cô nhìn tấm thiệp và nụ cười trên môi cô cứng lại.

"Ai gửi vậy, dì?" Vũ Thiên hỏi, sự ghen tuông lập tức trỗi dậy.

Hạ Băng lướt qua tấm thiệp nhanh chóng. "Không phải việc của cậu. Cậu tiếp tục làm việc đi."

Nhưng Vũ Thiên đã nhìn thấy chữ ký. Hoàng Tấn.

Hạ Băng đi vào bếp, tìm bình cắm hoa. Vũ Thiên theo sau cô.

"Anh ta gửi hoa để xin lỗi vì đã làm dì lo lắng sao?" Vũ Thiên hỏi, giọng cậu không giấu được sự chua chát.

"Thiên, dừng lại. Tôi đã nói đây là chuyện riêng tư," Hạ Băng đáp, cô cắm những bông hoa vào bình một cách thô bạo.

"Dì có định đi Singapore với anh ta không?" Vũ Thiên tiến lại gần, chặn cô lại giữa bàn bếp và tủ lạnh.

"Đó là công việc. Tôi sẽ đi. Tôi phải đi," Hạ Băng khẳng định. "Tôi không thể hủy chuyến đi này. Nó quá quan trọng."

"Không phải quan trọng hơn con," Vũ Thiên nói, giọng cậu trầm xuống.

"Đừng ích kỷ, Vũ Thiên!" Hạ Băng đẩy cậu ra một cách nhẹ nhàng. "Mối quan hệ này là một bí mật, và nó không được phép can thiệp vào công việc và cuộc sống của tôi. Tôi phải giữ vững mọi thứ. Cậu có hiểu không?"

Sự giằng xé trong mắt cô rất rõ ràng. Cô muốn giữ cậu, nhưng cô không muốn mất tất cả mọi thứ khác.

"Con hiểu," Vũ Thiên nói, sự tức giận của cậu được thay thế bằng sự buồn bã. "Nhưng con sẽ không để yên cho anh ta."

"Cậu sẽ làm gì? Cậu sẽ làm hỏng cuộc họp của tôi sao?" Hạ Băng nhìn cậu bằng ánh mắt đầy cảnh báo.

"Không. Con không làm hỏng công việc của dì. Con sẽ làm anh ta hiểu, anh ta đang theo đuổi người phụ nữ đã có chủ."

Hạ Băng nhướng mày. "Cậu định làm gì?"

"Con sẽ đi cùng dì."

Hạ Băng sững sờ. "Gì cơ? Cậu không thể đi được. Cậu phải đi học. Và đây là chuyến công tác của công ty."

"Con có thể nghỉ vài ngày phép. Và con đi với tư cách trợ lý cá nhân của dì, thưa dì Hạ Băng," Vũ Thiên nói, giọng cậu đầy thách thức và quyền lực. "Con đã hoàn thành tất cả công việc ở nhà. Con biết rõ dự án bí mật của dì. Dì cần người bảo vệ. Con sẽ ở đó, mọi lúc, mọi nơi, để anh ta thấy rõ vị trí của mình."

Hạ Băng nhìn cậu. Cô muốn từ chối, nhưng cô biết cậu nói đúng. Cô cần cậu sau vụ đột nhập. Cô cũng khao khát có cậu bên cạnh để chống lại sự cô đơn. Và quan trọng hơn, cô thấy ngọn lửa chiếm hữu trong mắt cậu, một ngọn lửa làm cô vừa sợ hãi, vừa bị hấp dẫn.

"Được rồi," Hạ Băng thì thầm, cô đã đầu hàng. "Nhưng nếu cậu làm hỏng việc của tôi, cậu sẽ phải tìm một nơi khác để ở. Đây là quy tắc cuối cùng."

"Con đồng ý," Vũ Thiên nói, một nụ cười chiến thắng hiện lên trên khuôn mặt cậu.

Anh tiến tới, ôm Hạ Băng. Lần này, nụ hôn của họ là một lời hứa: Chuyến đi Singapore này sẽ là cuộc chiến giành chủ quyền cuối cùng.