MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐể Dì Thương ConChương 15

Để Dì Thương Con

Chương 15

1,146 từ · ~6 phút đọc

Chuyến bay đến Singapore là một cuộc tra tấn về mặt tinh thần. Họ ngồi cạnh nhau trên khoang hạng nhất, Hạ Băng đóng vai một nữ giám đốc nghiêm khắc đang kiểm tra tài liệu, và Vũ Thiên là một trợ lý cần mẫn. Nhưng dưới lớp chăn mỏng, tay Hạ Băng không rời khỏi tay cậu. Sự gần gũi bí mật này khiến mọi quy tắc trở nên vô nghĩa.

Đến Singapore, Hạ Băng và Vũ Thiên nhận phòng riêng tại khách sạn hạng sang, nhưng không ai ngạc nhiên khi Vũ Thiên "quyết định" dọn đồ đạc vào phòng Hạ Băng để làm việc khuya hơn và tiện cho việc bảo vệ cô.

Cuộc đối đầu diễn ra vào tối hôm đó, tại một bữa tiệc tối chiêu đãi đối tác, bao gồm cả Hoàng Tấn.

Hoàng Tấn mặc một bộ vest lịch lãm, anh ta tiến đến bàn Hạ Băng với nụ cười tự tin. Anh ta hoàn toàn phớt lờ Vũ Thiên đang đứng sau ghế Hạ Băng.

"Băng, em trông thật lộng lẫy," Hoàng Tấn nói, ánh mắt anh ta lấp lánh sự tán tỉnh. "Anh thật sự rất ngạc nhiên khi thấy cậu cháu trai của em cũng đi cùng. Chuyện này có vẻ hơi bất tiện cho một chuyến công tác quan trọng như thế này."

Hạ Băng mỉm cười xã giao, nhưng ánh mắt cô vẫn sắc lạnh. "Hoàng Tấn, Thiên không phải là cháu trai thông thường. Cậu ấy là trợ lý cá nhân, và là người duy nhất được biết mọi bí mật của tôi."

Hoàng Tấn cười lớn, nhưng trong giọng nói có sự căng thẳng. "Chà, em lúc nào cũng thích những thử thách khó khăn nhỉ. Anh nghĩ việc quản lý một cậu trai trẻ ở độ tuổi này cũng là một thách thức."

Hoàng Tấn đưa tay lên, định chạm vào cánh tay Hạ Băng một cách tự nhiên.

Ngay lập tức, Vũ Thiên bước lên, đặt cốc rượu vang của Hạ Băng xuống. Cậu đứng sát sau lưng cô, gần đến mức Hoàng Tấn phải dừng tay giữa không trung.

"Xin lỗi, anh Tấn," Vũ Thiên nói, giọng cậu bình tĩnh nhưng đầy uy lực, hoàn toàn không còn sự vụng về của một cậu bé. "Dì Băng bị dị ứng với loại vải của anh. Cử chỉ thân mật có thể khiến dì ấy cảm thấy khó chịu. Đặc biệt là sau những chuyện không may xảy ra ở nhà, dì Băng chỉ thích người quen thuộc ở gần."

Vũ Thiên cố ý nhấn mạnh từ người quen thuộc và chuyện không may, ngầm ám chỉ rằng anh ta không thể là người đó và Hạ Băng đã có người chăm sóc đặc biệt.

Hoàng Tấn hiểu ra. Anh ta nhìn chằm chằm vào Vũ Thiên, sự khó chịu của anh ta biến thành cơn giận dữ lạnh lùng.

"Cậu nhóc, cậu đang quá phận rồi đấy. Tôi đang nói chuyện với Băng."

"Và tôi là người đại diện cho sự an toàn và sự thoải mái của dì ấy, thưa anh Tấn," Vũ Thiên đáp, không lùi bước. "Hợp đồng quan trọng hơn tình cảm cá nhân, anh Tấn. Anh nên quay lại bàn của mình để thảo luận về dự án."

Sự căng thẳng giữa hai người đàn ông khiến những người xung quanh bắt đầu chú ý. Hạ Băng đã thấy đủ. Cô không thể để Vũ Thiên phải một mình gánh chịu áp lực này. Cô biết, đã đến lúc phải lựa chọn.

Hạ Băng đứng dậy. Cô bước ra khỏi ranh giới bảo vệ của Vũ Thiên và đứng đối diện với Hoàng Tấn.

"Hoàng Tấn," cô nói, giọng cô rõ ràng và vang vọng, thu hút sự chú ý của toàn bộ căn phòng. "Tôi đã rất rõ ràng về ranh giới cá nhân và công việc của mình. Tôi không đánh giá cao việc bị công kích và bị nghi ngờ về sự chuyên nghiệp của mình, hay là bị đối xử với người thân của tôi một cách thiếu tôn trọng."

Cô quay lại, nhìn thẳng vào Vũ Thiên, ánh mắt cô đầy kiêu hãnh và yêu thương.

"Thiên là trợ lý cá nhân, là cháu trai, và là người duy nhất tôi tin tưởng ở đây. Cậu ấy có quyền đại diện cho tôi trong mọi trường hợp, bao gồm cả việc bảo vệ tôi khỏi những phiền nhiễu không cần thiết."

Cô tiến lại, vòng tay qua eo Vũ Thiên, một cử chỉ công khai đầy hàm ý. Cử chỉ này đã vượt xa mối quan hệ 'dì cháu'.

"Anh Tấn, chúng ta hãy tập trung vào hợp đồng. Còn về những chuyện cá nhân, tôi đã có Vũ Thiên. Tôi không cần ai khác."

Lời nói của Hạ Băng như một lời tuyên ngôn, không chỉ dành cho Hoàng Tấn, mà còn dành cho chính cô. Cô đã chấp nhận sự thật.

Mặt Hoàng Tấn đỏ bừng. Anh ta là một người đàn ông thành đạt, nhưng bị một cậu trai trẻ và một người phụ nữ quyền lực làm bẽ mặt công khai.

"Tôi hiểu rồi," Hoàng Tấn nói, giọng anh ta nghiến lại. "Chúc mừng em, Băng. Em đúng là một người phụ nữ của những bất ngờ."

Anh ta cúi chào một cách miễn cưỡng và quay đi.

Khi Hoàng Tấn rời đi, Vũ Thiên ôm chặt lấy eo Hạ Băng, siết cô vào lòng.

"Dì," cậu thì thầm, nụ cười chiến thắng rạng rỡ. "Dì vừa làm gì vậy? Dì đã chọn con."

"Tôi đã bảo là tôi không thể mất tất cả mọi thứ," Hạ Băng đáp, ánh mắt cô đầy thách thức. "Tôi không thể mất sự an toàn, và tôi không thể mất cậu. Nhưng đừng hiểu lầm, Vũ Thiên. Mối quan hệ này vẫn là cấm kỵ. Nó chỉ đang được bảo vệ tốt hơn mà thôi."

Cô buông Vũ Thiên ra, nhưng trước khi quay lại bàn, cô đưa tay lên, vuốt nhẹ gò má cậu. Đó là một cử chỉ dịu dàng mà không một dì nào dành cho cháu trai của mình.

Đêm đó, sau khi trở về phòng, Hạ Băng nhìn ra ngoài cửa sổ khách sạn, nơi thành phố Singapore lung linh ánh đèn.

Vũ Thiên bước đến sau lưng cô, ôm cô vào lòng.

"Chúng ta không thể quay lại được nữa đâu, Hạ Băng," cậu thì thầm, hơi thở nóng bỏng phả vào tai cô.

"Tôi biết," cô trả lời, giọng cô đầy sự đầu hàng nhưng cũng đầy khao khát. "Nhưng nếu đã không thể quay lại, thì chúng ta phải tạo ra một thế giới mới. Một thế giới chỉ có hai chúng ta, Thiên. Và cậu phải giữ bí mật đó."

Vũ Thiên quay cô lại, và nụ hôn của cậu là sự xác nhận cho lời hứa đó. Nụ hôn không chỉ là đam mê, nó là sự cam kết về một tương lai lén lút, ngọt ngào và đầy nguy hiểm.