Mùi máu tanh nồng xộc thẳng vào cánh mũi là thứ đầu tiên kéo ý thức của Linh thoát khỏi bóng tối đặc quánh. Cơn đau nhức từ đỉnh đầu lan xuống tận xương tủy khiến cô rên rỉ, nhưng âm thanh phát ra chỉ là một tiếng khàn đục yếu ớt. Linh chật vật mở mắt, tầm nhìn bị nhòe đi bởi một lớp màng đỏ thẫm. Cô cứ ngỡ mình vừa gặp tai nạn xe hơi trên đường đi làm, nhưng thực tại trước mắt đã vả vào mặt cô một gáo nước lạnh buốt giá.
Không có tiếng còi xe, không có ánh đèn đường, cũng chẳng có mùi nhựa đường cháy khét. Thay vào đó là một bầu trời xám xịt bị bao phủ bởi khói đen và những tiếng gào thét thê lương đứt quãng. Linh cố sức chống tay ngồi dậy, bàn tay cô chạm vào một thứ gì đó nhớp nháp và lạnh lẽo. Khi nhìn xuống, tim cô gần như ngừng đập. Đó là bàn tay của một người đàn ông đã chết, bộ giáp trên người ông ta nát bét, đôi mắt vẫn mở trừng trừng đầy căm phẫn.
Cơn hoảng loạn ập đến như sóng thần, Linh nhìn xuống bản thân mình. Cô không còn mặc bộ đồ công sở quen thuộc. Thay vào đó là một bộ trung y rách nát, bẩn thỉu đến mức không nhìn rõ màu sắc nguyên thủy. Cổ chân cô nặng trịch bởi một vòng xích sắt đã hoen rỉ, cọ xát vào da thịt đến rướm máu. Những vết roi vằn vện trên cánh tay gầy gò khẳng định một sự thật kinh hoàng: cô không còn là chính mình, và đây càng không phải là thế giới mà cô từng biết.
Tiếng móng ngựa dồn dập từ phía xa vọng lại, rung chuyển cả mặt đất đầy xác chết. Linh nén đau, cố gắng bò vào sau một cỗ xe ngựa đã bị lật nhào để ẩn nấp. Qua khe hở của bánh xe, cô thấy một đoàn quân mặc giáp đen đang tràn đến như những bóng ma từ địa ngục. Họ lạnh lùng đâm thêm những nhát kiếm vào những kẻ còn thoi thóp trên mặt đất. Giữa đám loạn quân đó, một người đàn ông cưỡi trên con hắc mã dẫn đầu, khí thế bức người khiến không khí xung quanh như đông cứng lại.
Linh nín thở, hai tay siết chặt lấy vạt áo rách. Trong đầu cô bắt đầu xuất hiện những mảnh ký ức vụn vỡ không thuộc về mình. Đó là ký ức về một nữ nô lệ không tên, bị mua đi bán lại qua nhiều tay chủ trước khi bị cuốn vào cuộc thảm sát này giữa hai phe cánh hoàng tộc. Cô nhận ra mình đang đứng giữa ranh giới mong manh của sự sống và cái chết. Nếu bị phát hiện, với thân phận nô lệ này, cô chỉ có hai lựa chọn: hoặc bị thanh trừng, hoặc trở thành vật mua vui cho binh lính.
Một tên lính với vết sẹo dài trên mặt đột ngột tách đoàn, hắn cầm giáo tiến về phía cỗ xe ngựa nơi Linh đang trốn. Tiếng bước chân nặng nề nện lên lớp bùn trộn lẫn máu khiến tim Linh nhảy lên đến tận cổ họng. Cô biết mình không thể cứ thế mà chờ chết. Bản năng sinh tồn của một người hiện đại mách bảo cô phải tìm ra một kẽ hở trong sự tàn khốc này. Khi mũi giáo của tên lính chỉ còn cách lớp gỗ mục vài phân, Linh nhìn thấy một con dao găm nhỏ rơi ngay cạnh chân mình.
Đúng lúc đó, từ phía trên cao, người đàn ông cưỡi hắc mã đột ngột lên tiếng, giọng nói trầm thấp nhưng đầy uy lực ngăn lại hành động của tên lính. Linh hé mắt nhìn lên, bắt gặp ánh mắt lạnh lùng, sắc lẹm của người đó đang quét qua đống đổ nát. Cô không hề hay biết rằng, khoảnh khắc ánh mắt cô chạm phải bóng dáng hiên ngang của vị Thế tử ấy, bánh xe định mệnh của một cuộc tình đầy máu và nước mắt đã bắt đầu chuyển động. Cô là một nô lệ hèn mọn giữa chiến trường, còn hắn là kẻ nắm giữ quyền sinh quyền sát trong tay. Cuộc gặp gỡ này không phải là sự cứu rỗi, mà là mở đầu cho một chuỗi những xiềng xích còn đáng sợ hơn cả vòng sắt nơi cổ chân cô.