MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐế Vương Điên Cuồng: Phế Tích Một Vương TriềuChương 2

Đế Vương Điên Cuồng: Phế Tích Một Vương Triều

Chương 2

841 từ · ~5 phút đọc

Tên lính bị tiếng quát làm cho khựng lại, hắn hậm hực thu giáo rồi quay người chạy về phía đoàn quân đang tập kết. Linh vẫn nấp sau bánh xe ngựa, lồng ngực phập phồng vì sợ hãi. Cô không dám cử động, chỉ dám nhìn theo bóng lưng của người đàn ông trên lưng ngựa cho đến khi đoàn quân giáp đen khuất hẳn sau làn khói bụi mịt mù. Không gian một lần nữa trả về sự tĩnh lặng đáng sợ, chỉ còn tiếng quạ kêu thảm thiết trên bầu trời xám xịt.

Linh biết mình không thể ở lại đây lâu. Đống xác chết này sẽ sớm thu hút lũ thú dữ hoặc những kẻ hôi của tàn nhẫn. Cô dùng hết sức bình sinh, dùng một viên đá nhọn cưa đứt sợi dây thừng đang trói hai tay, nhưng vòng xích sắt dưới chân thì vẫn bất lực. Mỗi bước đi, tiếng xích va chạm xuống mặt đất nghe lạch cạch như tiếng gõ cửa của thần chết. Cô lết đi giữa những xác người, hướng về phía cánh rừng rậm phía tây với hy vọng tìm được một nguồn nước hoặc nơi trú ẩn.

Khi bóng tối bắt đầu phủ xuống bìa rừng, một tiếng động lạ khiến Linh giật mình nép vào sau gốc cây cổ thụ. Đó là tiếng kim loại va chạm, tiếng thở dốc nặng nề và mùi máu tươi cực kỳ nồng đậm, khác hẳn với mùi máu đã đông cứng trên chiến trường lúc nãy. Cách cô không xa, một người đàn ông đang loạng choạng bước đi. Vai hắn trúng một mũi tên, bộ cẩm bào thêu chỉ vàng đã bị rách nát và đẫm máu. Linh nhận ra ngay lập tức, đó chính là người đàn ông dẫn đầu đoàn quân lúc chiều, kẻ có ánh mắt lạnh lùng như băng tuyết.

Hắn không còn vẻ oai phong trên lưng ngựa mà đang trong tình trạng sức cùng lực kiệt. Phía sau hắn, tiếng bước chân đuổi đuổi dồn dập cùng ánh đuốc lập lòe cho thấy kẻ thù đang tiến đến rất gần. Đây không phải là một cuộc càn quét, mà là một cuộc truy sát nhắm thẳng vào đầu não. Linh nín thở quan sát, trong đầu cô đấu tranh dữ dội. Nếu cô giúp hắn, cô có thể đổi đời, nhưng cũng có thể mất mạng ngay lập tức nếu kẻ thù bắt được. Nhưng nếu hắn chết ở đây, một nô lệ có xích chân như cô cũng chẳng thể sống sót qua đêm nay trong rừng sâu.

Người đàn ông ngã quỵ xuống ngay trước gốc cây nơi Linh đang đứng. Thanh kiếm trong tay hắn cắm sâu xuống đất để giữ cho cơ thể không đổ sụp hoàn toàn. Hắn cảm nhận được hơi thở của người khác, ngay lập tức vung kiếm về phía bụi rậm với một tốc độ kinh người dù đang bị thương nặng. Mũi kiếm sắc lạnh dừng lại ngay sát cổ họng Linh, chỉ cần một milimet nữa là mạch máu của cô sẽ bị cắt đứt.

Trong khoảnh khắc sinh tử, Linh không hề hét lên. Cô nhìn thẳng vào đôi mắt đang hằn lên những tia máu của hắn, đôi mắt của một con mãnh thú bị dồn vào đường cùng. Cô đưa bàn tay gầy gò lên, ra hiệu cho hắn im lặng rồi chỉ tay về phía một hang đá hẹp được che phủ bởi dây leo chằng chịt ngay phía sau lưng mình. Hắn sững sờ trong giây lát, có lẽ không ngờ một nữ nô lệ bẩn thỉu lại có sự bình tĩnh đến lạ kỳ như vậy.

Tiếng quát tháo của đám sát thủ đã ở ngay sát bên. Không còn thời gian để nghi ngờ, hắn thu kiếm và để mặc cho Linh dìu mình vào bóng tối của hang đá. Cô nhanh chóng dùng những cành lá khô che lấp lối vào, rồi kéo hắn vào sâu bên trong. Trong không gian chật hẹp và đặc quánh mùi máu, Linh cảm nhận được hơi nóng tỏa ra từ cơ thể người đàn ông đang áp sát mình. Hắn siết chặt lấy cổ tay cô, lực tay mạnh đến mức như muốn bẻ gãy xương.

Đám người truy sát chạy qua ngay bên ngoài hang, ánh đuốc hắt qua khe lá tạo nên những vệt sáng nhảy múa trên khuôn mặt cương nghị nhưng xanh xao của hắn. Khi tiếng động xa dần, hắn mới buông tay cô ra, hơi thở dồn dập. Hắn nhìn chằm chằm vào vòng xích chân của Linh, rồi lại nhìn vào gương mặt lem luốc nhưng đôi mắt lại sáng rực sự thông tuệ của một người hiện đại. Hắn không biết rằng, cô gái nhỏ bé này chính là người sẽ giúp hắn lật ngược thế cờ trong cuộc đua giành ngai vàng đầy máu, nhưng cũng chính là người sẽ khiến hắn nếm trải nỗi đau mất đi thứ quý giá nhất cuộc đời mình.