Sau cuộc hoan lạc cuồng nhiệt, không gian tẩm cung rơi vào một sự tĩnh lặng đến lạ kỳ. Thế tử không rời đi như mọi khi, hắn quấn quanh Vân Hi một chiếc choàng lông cáo trắng muốt, rồi bất chấp sự mệt mỏi của cô, hắn bế xốc cô lên, sải bước dài đi về phía sân thượng cao nhất của phủ. Gió đêm biên thùy thổi lồng lộng, làm tung bay mái tóc dài chưa kịp búi của cả hai. Trên đỉnh cao này, cả kinh thành nhộn nhịp dưới chân chỉ còn là những đốm sáng li ti, và bầu trời đêm lấp lánh ngàn vì sao như đang trải rộng ra trước mắt.
Hắn đặt cô xuống cạnh lan can đá, nhưng vòng tay vẫn siết chặt từ phía sau, cằm tựa lên vai cô. Lúc này, sát khí và sự hung bạo thường ngày của một vị tướng quân dường như đã tạm thời lắng xuống, thay vào đó là một vẻ thâm trầm, sâu sắc. Hắn nhìn về hướng hoàng cung xa xôi, nơi ánh đèn lồng đỏ rực tượng trưng cho quyền lực tối cao đang vẫy gọi. Trong đôi mắt đen sẫm của hắn, khát vọng đế vương rực cháy hơn bao giờ hết, nhưng trong đó giờ đây đã thấp thoáng bóng hình của người con gái đang đứng trong lòng mình.
Thế tử xoay người Vân Hi lại, để cô đối diện với mình dưới ánh trăng thanh khiết. Hắn nắm lấy đôi bàn tay nhỏ bé, lạnh lẽo của cô, giọng nói không còn là những mệnh lệnh khô khốc mà mang theo một sự chân thành hiếm hoi. Hắn tuyên bố rằng chiến thắng ở phía Bắc chỉ là khởi đầu, và sự thông tuệ của cô chính là thiên mệnh dành cho hắn. Hắn hứa rằng, một khi đại cục đã định, khi hắn chính thức bước lên ngôi vị quân chủ, hắn sẽ gạt bỏ mọi rào cản về thân phận nô lệ của cô. Hắn sẽ phong cô làm Thế tử phi, người phụ nữ duy nhất có quyền đứng ngang hàng với hắn, cùng hắn trị vì giang sơn này.
Vân Hi nhìn vào mắt hắn, tìm kiếm một sự dối trá, nhưng cô chỉ thấy một sự chiếm hữu mãnh liệt đến mức cực đoan. Lời hứa của hắn nghe như một bản tình ca lãng mạn, nhưng với cô, nó lại nặng nề như một lời nguyền. Hắn muốn đưa cô lên đỉnh cao, nhưng cái giá phải trả là cô phải hoàn toàn thuộc về hắn, cả trí tuệ lẫn trái tim. Hắn chỉ tay lên ngôi sao Bắc Đẩu, thề với trời đất rằng nếu hắn phụ lời hứa này, giang sơn của hắn sẽ tan thành mây khói.
Trong khoảnh khắc ấy, dưới ánh trăng huyền ảo, Vân Hi đã có một giây phút mủi lòng. Cô tự hỏi liệu người đàn ông máu lạnh này có thực sự vì cô mà chống lại cả triều đình, chống lại những quy tắc hà khắc của hoàng tộc hay không. Cô tựa đầu vào ngực hắn, nghe nhịp tim đập mạnh mẽ của kẻ đang khao khát cả thiên hạ và cả chính cô. Nhưng sâu trong thâm tâm, một linh cảm bất an của người đến từ tương lai vẫn nhắc nhở cô rằng: lời hứa của một bậc đế vương thường được viết bằng mực, nhưng lại dễ dàng bị xóa nhòa bởi máu và quyền lợi chính trị.
Đêm đó, họ đứng bên nhau rất lâu dưới sự chứng giám của trăng sao. Thế tử siết chặt vòng tay, như thể muốn khảm cô vào cơ thể mình để cô không thể bay đi mất. Hắn không biết rằng, lời hứa "duy nhất" ngày hôm nay chính là khởi nguồn cho sự phản bội đau đớn nhất về sau, khi chiếc vương miện lấp lánh bắt đầu đòi hỏi sự đánh đổi bằng những người thân yêu nhất của cô.