Lời hứa dưới trăng chưa kịp tan trong gió thì mùi máu và khói súng thanh trừng đã bắt đầu lan tỏa khắp kinh thành. Sau chiến công hiển hách của Thế tử, các hoàng đệ và phe cánh của Tể tướng không còn ngồi yên được nữa. Ngôi vị thái tử chưa chính thức định đoạt, nhưng cán cân quyền lực đang nghiêng hẳn về phía phủ Thế tử, biến nơi đây trở thành cái gai trong mắt tất cả các thế lực trong triều.
Vân Hi cảm nhận rõ rệt sự căng thẳng khi số lượng binh lính canh gác tẩm cung tăng lên gấp đôi. Thế tử bận rộn đến mức nhiều đêm không chợp mắt, thư phòng của hắn luôn nồng nặc mùi trà đặc và những mật thư cháy dở. Những cuộc ám sát bắt đầu xảy ra với tần suất dày đặc. Có những buổi sáng, khi Vân Hi thức dậy, cô nhìn thấy những vệt máu chưa kịp lau sạch trên hành lang đá, hoặc nghe thấy tiếng gươm đao va chạm xé toạc màn đêm tĩnh mịch ngay sát vách tường.
Các phe phái bắt đầu tung ra những chiêu bài tàn độc nhất. Đệ nhị hoàng tử bị hạ độc ngay trong bữa tiệc sinh thần, còn thuộc hạ thân tín của Đệ tam hoàng tử thì bị phát hiện treo cổ trước cổng thành như một lời cảnh báo. Không ai còn an toàn. Sự chiếm hữu của Thế tử đối với Vân Hi lúc này chuyển sang một trạng thái cực đoan mới: hắn không chỉ muốn giữ cô cho riêng mình, mà còn sợ cô trở thành điểm yếu bị đối phương khai thác. Hắn ra lệnh cho ám vệ thân cận nhất luôn túc trực trong bóng tối để bảo vệ cô, nhưng thực chất là để giám sát không cho cô tiếp xúc với bất kỳ ai, kể cả một con chim bay qua cửa sổ cũng bị bắn hạ.
Trong một đêm tối trời, một nhóm sát thủ mặc đồ đen đã đột nhập được vào phủ qua lối đường hầm bí mật. Mục tiêu của chúng không phải là Thế tử, mà là "vị quân sư bí ẩn" trong tẩm cung. Vân Hi đang ngồi đọc sách thì một mũi tên tẩm độc xé gió lao tới, sượt qua lọn tóc của cô và cắm phập vào cột gỗ. Ngay lập tức, Thế tử xuất hiện như một bóng ma, thanh kiếm trong tay hắn loang loáng ánh bạc, lạnh lùng cắt đứt cổ họng kẻ vừa xông vào cửa.
Cảnh xử người diễn ra ngay trước mắt Vân Hi. Thế tử không để cho bất kỳ tên sát thủ nào chết một cách dễ dàng. Hắn ra lệnh cho thuộc hạ cắt gân tay gân chân của những kẻ còn sống, ép chúng phải khai ra kẻ chủ mưu trong sự đau đớn cùng cực. Tiếng la hét thê lương vang vọng khắp phủ, nhưng gương mặt Thế tử vẫn bình thản đến đáng sợ. Hắn quay sang nhìn Vân Hi, bàn tay vẫn còn dính máu tươi đưa lên vuốt ve má cô, giọng nói khàn đặc: "Nàng thấy đấy, thế gian này ai cũng muốn cướp nàng đi, ai cũng muốn hại chúng ta. Chỉ có ta mới bảo vệ được nàng".
Sự hỗn loạn của kinh thành cũng khiến Lâm Vũ bị cuốn vào vòng xoáy. Với tư cách là Thế tử con tin, anh trở thành mục tiêu để các phe phái lợi dụng nhằm gây hấn với vương quốc phương Nam. Vân Hi đứng bên cửa sổ, nhìn khói đen bốc lên từ một góc cung điện, lòng đầy lo âu. Cô nhận ra rằng lời hứa về một tương lai bình yên của Thế tử chỉ là một ảo ảnh được xây dựng trên xác người. Trong cuộc chiến vương quyền này, sự chiếm hữu của hắn không còn là tình yêu đơn thuần, mà đã trở thành một loại xiềng xích vô hình, thắt chặt lấy cổ cô trong khi thế giới xung quanh đang dần sụp đổ.