Sự cẩn trọng của Thế tử cuối cùng vẫn không thể ngăn chặn được những kẽ hở từ lòng người. Trong một lần đoàn xe của phủ di chuyển ra ngoại ô để thực hiện nghi lễ cầu an theo lệnh Hoàng đế, phe cánh của Tể tướng đã cấu kết với nội gián để tạo ra một vụ hỗn chiến kinh hoàng. Giữa đám loạn quân và khói mù mịt, Vân Hi bị một toán người đeo mặt nạ tách khỏi đội ám vệ. Chúng không giết cô ngay lập tức mà đánh ngất, ném cô lên một con ngựa chiến rồi phi thẳng vào sâu trong rừng rậm, dự định dùng cô làm con bài để uy hiếp Thế tử giao ra binh quyền.
Khi Vân Hi tỉnh dậy, cô thấy mình bị trói chặt trong một ngôi miếu hoang tàn nát. Tiếng mưa rơi lộp bộp trên mái ngói vỡ hòa cùng tiếng cười đê tiện của bọn sát thủ đang bàn tính cách "thưởng thức" món hàng quý giá này trước khi Thế tử tìm đến. Đúng lúc một gã tiến lại gần với ý đồ sàm sỡ, một mũi tên xé gió lao tới xuyên thủng cổ họng hắn. Từ trong màn mưa, Lâm Vũ xuất hiện với thanh đoản kiếm, gương mặt ôn nhu thường ngày giờ đây đầy sát khí. Anh vốn dĩ đã bí mật theo dõi đoàn xe vì linh cảm có chuyện chẳng lành, và không ngần ngại vứt bỏ thân phận con tin nhạy cảm để xông vào cứu cô.
Cuộc giao tranh diễn ra chóng vánh nhưng đẫm máu. Lâm Vũ dù không có ưu thế về thể hình như những võ tướng, nhưng chiêu thức của anh lại vô cùng hiểm hóc và chính xác. Anh chém đứt dây thừng cho Vân Hi, ôm chặt lấy đôi vai đang run rẩy của cô và khẽ trấn an bằng một giọng nói ấm áp. Nhưng chính vào khoảnh khắc Lâm Vũ định dìu cô thoát ra ngoài, một luồng áp lực kinh người từ phía cửa miếu ập tới. Thế tử đã đến, thanh kiếm trên tay hắn còn đang nhỏ máu ròng ròng, đôi mắt hắn đỏ ngầu khi nhìn thấy Vân Hi đang nằm gọn trong vòng tay của người đàn ông khác.
Cảnh tượng cứu mỹ nhân ấy không khiến Thế tử cảm động, ngược lại, nó châm ngòi cho ngọn lửa ghen tuông điên cuồng vốn đã âm ỉ bấy lâu. Hắn không nhìn đám xác chết của lũ bắt cóc, mà chỉ dán chặt ánh mắt vào đôi bàn tay Lâm Vũ đang chạm lên vai Vân Hi. Hắn bước tới, từng bước chân nện xuống nền gạch vỡ nghe như tiếng sấm. Không một lời giải thích, Thế tử vung kiếm chĩa thẳng vào cổ họng Lâm Vũ. Hắn gầm lên trong cổ họng, buộc tội Lâm Vũ có ý đồ bất chính với "người của hắn" và dàn dựng vụ bắt cóc để làm anh hùng cứu mỹ nhân.
Sự cuồng nộ của Thế tử khiến không gian trong miếu hoang trở nên nghẹt thở. Hắn thô bạo giật Vân Hi về phía mình, lực tay mạnh đến mức khiến cổ tay cô hằn lên những vết đỏ thẫm. Hắn dùng mũi kiếm rạch một đường dài trên cánh tay Lâm Vũ như một lời cảnh cáo tàn khốc, tuyên bố rằng nếu anh còn dám chạm vào một sợi tóc của cô lần nữa, hắn sẽ san phẳng cả vương quốc phương Nam. Vân Hi nhìn sự điên cuồng trong mắt Thế tử, lòng chợt lạnh lẽo vô cùng. Cô nhận ra rằng đối với hắn, sự an nguy của cô không quan trọng bằng việc cô có bị kẻ khác "vấy bẩn" hay không. Sự ghen tuông bệnh hoạn này đã chính thức che mờ lý trí của vị quân vương tương lai, biến tình yêu thành một loại chất độc chết người.