MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐế Vương Điên Cuồng: Phế Tích Một Vương TriềuChương 13

Đế Vương Điên Cuồng: Phế Tích Một Vương Triều

Chương 13

678 từ · ~4 phút đọc

Mưa bên ngoài vẫn xối xả không dứt, tiếng sấm rền vang trên bầu trời đen kịt như hòa cùng cơn thịnh nộ đang sục sôi trong lồng ngực Thế tử. Hắn không để ý đến vết thương trên tay Lâm Vũ, cũng không quan tâm đến sự bàng hoàng của Vân Hi. Hắn chỉ ra hiệu cho đội ám vệ đang bao vây ngôi miếu, giọng nói vang lên đều đều nhưng lạnh lẽo như từ cõi chết vọng về: "Giữ lại mạng của chúng. Ta muốn chúng phải hối hận vì đã được sinh ra trên đời."

Đám sát thủ còn sót lại, những kẻ vừa rồi còn huênh hoang, giờ đây run rẩy quỳ sụp dưới chân hắn. Thế tử ngồi xuống một chiếc ghế gỗ mục nát, ra lệnh cho quân lính dựng những ngọn đuốc lớn xung quanh, biến ngôi miếu hoang thành một pháp trường thu nhỏ đầy ám ảnh. Hắn bắt Vân Hi phải đứng cạnh mình, bàn tay hắn siết chặt lấy gáy cô, ép cô phải mở to mắt nhìn vào những gì sắp diễn ra. Hắn muốn cô khắc sâu vào tâm trí hậu quả của việc rời xa hắn, và cũng để răn đe bất kỳ kẻ nào còn nuôi ý định chạm vào nàng.

Cảnh xử người bắt đầu trong tiếng la hét thấu tận trời xanh. Thế tử không cho dùng kiếm để kết liễu nhanh chóng. Hắn ra lệnh dùng những kìm sắt nung đỏ để nhổ sạch móng tay của tên cầm đầu, kẻ đã dùng bàn tay dơ bẩn chạm vào áo Vân Hi. Sau đó, từng mảng da thịt của chúng bị lột ra một cách tỉ mỉ bởi những tên cai ngục chuyên nghiệp. Mùi máu tươi trộn lẫn với mùi thịt cháy khét lấp đầy không gian, khiến Vân Hi cảm thấy lợm giọng, cô muốn quay đi nhưng bàn tay cứng như đá của Thế tử vẫn giữ chặt lấy đầu cô, buộc cô phải chứng kiến sự tàn bạo tột cùng này.

Hắn nhìn những kẻ đang quằn quại trong vũng máu bằng ánh mắt dửng dưng, thỉnh thoảng lại quay sang vuốt ve lọn tóc của Vân Hi, hỏi nhẹ nhàng xem cô có sợ không. Sự đối lập giữa hành động âu yếm và cảnh tượng đẫm máu trước mắt khiến hắn trông giống như một con quỷ dữ đang khoác lên mình lớp áo của kẻ si tình. Đối với Thế tử, sự trừng phạt này không chỉ là để báo thù cho vụ bắt cóc, mà là cách hắn giải tỏa sự chiếm hữu bệnh hoạn bị tổn thương khi thấy Lâm Vũ cứu nàng.

Lâm Vũ đứng ở một góc miếu, gương mặt tái nhợt vì vết thương và sự kinh tởm trước sự tàn ác của Thế tử. Anh định lên tiếng ngăn cản nhưng bị những mũi kiếm của ám vệ chặn lại. Trong ánh đuốc bập bùng, Vân Hi nhìn thấy sự rạn nứt hoàn toàn trong tâm hồn người đàn ông cô từng định nương tựa. Cô nhận ra rằng, Thế tử mà cô giúp sức giành thiên hạ không phải là một minh quân, mà là một kẻ độc tài máu lạnh, kẻ sẵn sàng nhuộm đỏ cả giang sơn chỉ để thỏa mãn lòng ích kỷ của mình.

Khi tên sát thủ cuối cùng trút hơi thở cuối cùng trong tư thế bị treo ngược, Thế tử mới đứng dậy, phủi nhẹ lớp bụi vương trên áo. Hắn bế xốc Vân Hi lên, sải bước ra khỏi ngôi miếu ngập ngụa mùi tử khí. Trước khi rời đi, hắn ném lại một cái nhìn đầy khinh bỉ và cảnh cáo về phía Lâm Vũ. Đêm đó, trong phủ Thế tử, tiếng mưa rơi không còn át được tiếng lòng lạnh giá của Vân Hi. Cô biết rằng, mình đang đứng cạnh một vực thẳm, và xiềng xích của hắn giờ đây không chỉ nằm ở cổ chân, mà đã thắt chặt lấy linh hồn cô bằng những sợi dây đẫm máu.