Trở về phủ sau đêm thảm sát ở miếu hoang, Thế tử không cho phép Vân Hi rời khỏi tẩm cung dù chỉ nửa bước. Hắn tự tay dùng khăn ấm lau đi những vệt máu bắn lên gương mặt cô, hành động dịu dàng một cách lạ lùng nhưng ánh mắt lại lạnh lẽo như băng ngàn năm. Vân Hi ngồi bất động, đôi mắt cô vô hồn nhìn vào khoảng không. Hình ảnh những phạm nhân bị lột da, tiếng gào thét và mùi máu khét cứ lảng vảng trong tâm trí, bóp nghẹt mọi cảm xúc còn sót lại của cô dành cho người đàn ông này.
Cô bắt đầu nhận ra sự khác biệt chí mạng giữa mình và hắn. Với cô, quyền lực là công cụ để tạo ra thái bình, nhưng với hắn, quyền lực là phương tiện để thống trị và tiêu diệt. Sự tàn nhẫn mà cô từng cho là quyết đoán của một quân vương, hóa ra lại là bản tính máu lạnh ăn sâu vào cốt tủy. Khi Vân Hi cố gắng khuyên can hắn rằng việc tàn sát quá đà sẽ làm mất lòng dân, Thế tử chỉ dừng tay lại, nhìn cô bằng ánh mắt chứa đầy sự chiếm hữu cực đoan. Hắn nói rằng kẻ không sợ hắn sẽ không phục hắn, và nếu cả thiên hạ này hận hắn thì ít nhất cô cũng phải sợ hắn để không bao giờ dám rời đi.
Sự rạn nứt bắt đầu từ những chi tiết nhỏ nhất. Vân Hi không còn chủ động hiến kế cho những kế hoạch hành binh của hắn. Cô thường xuyên im lặng, né tránh nụ hôn mang theo mùi vị quyền lực nồng nặc của hắn. Mỗi khi hắn chạm vào, cô lại vô thức rùng mình. Thế tử cảm nhận được sự kháng cự âm thầm đó, nhưng thay vì tìm cách xoa dịu, hắn lại chọn cách thắt chặt xiềng xích. Hắn bắt đầu kiểm tra mọi thứ cô chạm vào, mọi cuốn sách cô đọc, và thậm chí là tra hỏi những nô tì về từng ánh mắt cô nhìn ra phía cửa sổ hướng về nơi Lâm Vũ đang bị giam lỏng.
Một chiều nọ, Vân Hi nhìn thấy từ xa cảnh Thế tử ra lệnh xử tử một tên tiểu thái giám chỉ vì lỡ tay làm đổ chén trà lên bản đồ quân sự của cô. Hắn không hề chớp mắt khi nhìn cái đầu của kẻ tội nghiệp rơi xuống đất. Trong khoảnh khắc đó, ánh mắt hắn chạm vào ánh mắt cô qua khung cửa sổ. Không có sự hối lỗi, chỉ có một sự lạnh lùng thấu xương như muốn nói rằng: bất cứ thứ gì làm phiền đến cô, hoặc bất cứ thứ gì cô trân trọng mà không phải là hắn, đều có thể bị tiêu diệt.
Vân Hi lùi lại phía sau, tim đập liên hồi vì sợ hãi. Cô nhận ra mình không phải là người đồng hành của một vị vua tương lai, mà là tù nhân cao cấp của một con quỷ dữ. Sự rạn nứt này không còn là những tranh cãi thông thường, nó là sự đổ vỡ của niềm tin vào một lời hứa dưới trăng sao. Cô nhìn xuống sợi xích bạc dưới chân, giờ đây nó không chỉ là một món trang sức hay biểu tượng của sự chiếm hữu, mà là minh chứng cho một kiếp sống nô lệ giữa nhung lụa. Vân Hi hiểu rằng, để thoát khỏi đôi mắt tàn nhẫn ấy, cô không thể dùng lòng trắc ẩn, mà phải dùng chính những mưu kế tàn khốc nhất mà hắn đã dạy cho cô.