MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐế Vương Điên Cuồng: Phế Tích Một Vương TriềuChương 8

Đế Vương Điên Cuồng: Phế Tích Một Vương Triều

Chương 8

689 từ · ~4 phút đọc

Sự kìm kẹp cực đoan của Thế tử không làm lu mờ đi trí tuệ của Vân Hi, ngược lại, nó buộc cô phải dùng chính trí tuệ đó để tìm một con đường sống. Cơ hội đến khi biên giới phía Bắc nổ ra cuộc nổi loạn của các bộ tộc du mục. Hoàng đế đang đau đầu vì quân triều đình liên tiếp thất bại trước lối đánh du kích, thoắt ẩn thoắt hiện của đối phương. Thế tử bị giao trọng trách phải bình định vùng biên trong vòng một tháng, nếu không sẽ bị tước đi quyền thừa kế ngai vàng vào tay các hoàng đệ đang lăm le nhòm ngó.

Đêm đó, trong thư phòng ngập tràn mùi giấy mực và ánh nến chập chờn, Thế tử đứng trước bản đồ quân sự với gương mặt u tối. Những đường kẻ đỏ đánh dấu sự thất thủ của quân đội khiến bầu không khí đặc quánh sự căng thẳng. Vân Hi đứng mài mực bên cạnh, sợi xích bạc khẽ va vào thành bàn đá. Cô lặng lẽ quan sát sơ đồ địa hình, nhận ra quân triều đình đang quá chú trọng vào việc dàn trận chính diện mà quên mất yếu tố thời tiết và dòng chảy của con sông cắt ngang thung lũng.

Khi Thế tử chuẩn bị gạt đổ bình trà vì tức giận, Vân Hi đột ngột lên tiếng. Giọng cô trong trẻo nhưng đầy sức nặng, cô chỉ tay vào một hẻm núi nhỏ mà quân đội thường bỏ qua vì cho rằng nó quá hiểm trở. Cô đề xuất chiến thuật "vây bạt tòng quyền", thay vì tấn công trực tiếp, hãy dùng một đội quân nhỏ nghi binh dụ địch vào hẻm núi, sau đó chặn dòng chảy của con sông ở thượng nguồn. Khi địch lọt vào bẫy, chỉ cần xả nước, toàn bộ kỵ binh của chúng sẽ bị nhấn chìm trong bùn lầy và sóng dữ mà không cần tốn một mũi tên.

Thế tử khựng lại, đôi mắt hẹp dài nhìn chằm chằm vào bản đồ theo hướng tay cô chỉ. Những suy luận của cô logic đến mức kinh ngạc, từ việc tính toán thời gian dòng chảy đến cách tận dụng sương mù buổi sớm để giấu quân. Sự thông tuệ này vượt xa mọi quân sư mà hắn từng có. Hắn nhìn Vân Hi, trong lòng trào dâng một cảm xúc phức tạp: vừa ngưỡng mộ, vừa lo sợ. Hắn nhận ra cô gái này không chỉ là một đóa hoa để ngắm, mà là một thanh bảo kiếm có thể giúp hắn bình định thiên hạ.

Kế hoạch của Vân Hi được triển khai bí mật. Chỉ mười ngày sau, tin thắng trận báo về kinh thành như một cơn địa chấn. Quân du kích phía Bắc bị tiêu diệt hoàn toàn, thủ lĩnh của chúng bị bắt sống. Hoàng đế đại hỷ, ngay lập tức ban thưởng vô số vàng bạc và phong cho Thế tử quyền điều động cấm quân – một bước tiến lớn đến gần ngai vàng. Tiệc ăn mừng kéo dài bảy ngày bảy đêm, và cái tên của người quân sư ẩn danh trong phủ Thế tử bắt đầu trở thành nỗi tò mò của giới quyền quý.

Giữa vinh quang hiển hách, Thế tử trở về phủ với tâm thế của một kẻ chiến thắng. Hắn không màng đến những lời tung hô bên ngoài, mà tiến thẳng vào căn phòng nơi Vân Hi đang bị giam lỏng. Hắn nhìn cô, người đã mang lại cho hắn quyền lực tối thượng này, bằng một ánh mắt nóng rực chưa từng thấy. Sự chiếm hữu trong hắn giờ đây đã biến chất; hắn không chỉ muốn giam giữ thể xác cô, mà còn muốn độc chiếm cả trí tuệ phi phàm ấy. Hắn nhận ra, Vân Hi chính là mảnh ghép cuối cùng để hắn lên ngôi vua, và hắn tuyệt đối sẽ không để bất kỳ ai, kể cả Lâm Vũ hay Hoàng đế, có cơ hội chạm vào "vũ khí" quý giá này của mình.