Bầu không khí trong phủ Thế tử đột ngột thay đổi sau đêm yến tiệc cung đình. Thế tử trở về với mùi rượu nồng và sát khí lạnh lẽo bao trùm. Ngay khi bước chân vào thư phòng, hắn không nhìn vào đống tấu chương đang chờ xử lý mà tiến thẳng về phía Vân Hi. Hắn thô bạo hất văng chồng sách trên bàn, khiến những mảnh giấy nhỏ kẹp bên trong – những lá thư bí mật chưa kịp tiêu hủy – rơi lả tả xuống sàn nhà.
Hắn nhặt một mảnh giấy lên, đôi mắt hẹp dài nheo lại khi đọc những dòng chữ thanh thoát của Lâm Vũ. Không một tiếng gào thét, không một lời mắng nhiếc, sự im lặng của hắn lúc này còn đáng sợ hơn vạn lần lôi đình. Hắn tiến lại gần Vân Hi, dồn cô vào góc tường. Bàn tay hắn luồn vào làn tóc mây của cô, siết chặt lấy da đầu khiến cô phải ngửa cổ lên đối diện với sự phẫn nộ đang bốc cháy trong đồng tử đen sẫm của hắn.
Hắn ghé sát tai cô, hơi thở nóng hổi phả vào làn da tái nhợt, giọng nói vang lên lạnh lùng như từ cõi âm ty. Hắn tuyên bố rằng từ giờ phút này, Vân Hi sẽ không được phép rời khỏi tầm mắt hắn dù chỉ một bước. Mọi đặc quyền đi dạo trong ngự uyển bị tước bỏ hoàn toàn. Hắn ra lệnh chuyển giường ngủ của cô vào ngay trong tẩm cung của mình, đặt ngay cạnh giường của hắn để mỗi khi hắn mở mắt hay trở mình, thứ đầu tiên hắn nhìn thấy phải là cô.
Sự chiếm hữu của Thế tử bắt đầu vượt ngưỡng kiểm soát. Khi hắn xử lý chính vụ, cô phải ngồi mài mực bên cạnh. Khi hắn dùng bữa, cô phải là người nếm thức ăn và đứng hầu hạ phía sau. Ngay cả khi hắn tắm, cô cũng phải đứng sau rèm che để chờ đợi. Bất kỳ ai, dù là nô tì hay thuộc hạ thân tín, nếu dám nhìn vào Vân Hi quá lâu đều bị hắn ra lệnh lôi ra ngoài phạt trượng. Hắn muốn biến cô thành một cái bóng chỉ thuộc về riêng hắn, không có hơi thở của tự do, không có giao tiếp với thế giới bên ngoài.
Vân Hi cảm thấy mình như một món đồ cổ quý giá bị nhốt trong một cái lồng kính không kẽ hở. Sợi xích bạc ở cổ chân cô đã được hắn thay bằng một chiếc vòng vàng có khắc phù chú và xích trực tiếp vào cổ tay hắn mỗi khi đêm xuống. Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những binh sĩ giáp đen canh phòng nghiêm ngặt hơn bao giờ hết, lòng đau thắt khi nghĩ đến Lâm Vũ. Sự kìm kẹp này khiến cô nhận ra rằng, đối với Thế tử, cô không phải là một con người, mà là một niềm kiêu hãnh của sự độc chiếm.
Trong bóng tối của tẩm cung, Thế tử thường nhìn cô rất lâu khi cô đã thiếp đi vì kiệt sức. Hắn vuốt ve khuôn mặt cô với một sự dịu dàng bệnh hoạn, tựa như đang chiêm ngưỡng một tác phẩm nghệ thuật do chính tay mình tạo ra. Sự chiếm hữu cực đoan này không chỉ là tình yêu, mà là sự thống trị tuyệt đối của một vị vua tương lai, kẻ không chấp nhận bất kỳ một hạt bụi nào từ kẻ khác vương lên món đồ chơi của mình. Vân Hi biết, chiếc lồng này đang dần bóp nghẹt linh hồn cô, và cuộc đấu tranh để giành lại quyền làm chủ bản thân sẽ phải đánh đổi bằng những cái giá vô cùng thảm khốc.