MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐế Vương Điên Cuồng: Phế Tích Một Vương TriềuChương 6

Đế Vương Điên Cuồng: Phế Tích Một Vương Triều

Chương 6

653 từ · ~4 phút đọc

Sự xuất hiện của Thế tử như một gáo nước đá dội thẳng vào bầu không khí đang nhen nhóm chút hơi ấm. Hắn không nói một lời, chỉ lôi Vân Hi đi bằng một lực đạo tàn nhẫn, mặc cho sợi xích bạc ở cổ chân cô cứa vào da thịt đau điếng. Lâm Vũ vẫn đứng đó, đôi bàn tay giấu trong tay áo siết chặt lại, ánh mắt nhìn theo bóng lưng Vân Hi đầy trăn trở. Anh hiểu rõ tính cách của kẻ đang nắm giữ quyền lực kia: một khi đã muốn thứ gì, hắn sẽ không từ thủ đoạn để độc chiếm.

Thế tử giam Vân Hi vào thư phòng của hắn suốt ba ngày ba đêm. Hắn bắt cô mài mực, bắt cô đọc sách cho hắn nghe, nhưng tuyệt đối không cho cô bước ra khỏi cửa nửa bước. Sự chiếm hữu của hắn đã chuyển từ hứng thú sang sự giám sát gắt gao. Tuy nhiên, chính trong sự kìm kẹp này, Vân Hi lại tìm thấy cách để liên lạc với Lâm Vũ. Thông qua một tiểu thái giám từng được Lâm Vũ cứu giúp, những mảnh giấy nhỏ bắt đầu được chuyển đi bí mật.

Lâm Vũ không giống như những người cổ đại khác. Trong những lá thư trao đổi giấu trong kẽ sách, anh bày tỏ những quan điểm về bình đẳng, về sự tự do của linh hồn khiến Vân Hi ngỡ ngàng. Anh dùng những ẩn dụ về những vì sao và bầu trời bao la, khiến cô tìm thấy hình bóng của thế giới hiện đại đầy tự do mà mình đã đánh mất. Nếu Thế tử là ngọn lửa thiêu đốt và cầm tù, thì Lâm Vũ lại là cơn gió mát lành hứa hẹn một sự giải thoát. Anh hiểu được nỗi lòng của một người con gái không cam chịu kiếp nô lệ, anh không muốn chiếm hữu cô, anh muốn cô được là chính mình.

Một đêm nọ, khi Thế tử phải vào cung dự yến tiệc muộn, Lâm Vũ đã bí mật tìm đến bên cửa sổ căn phòng giam lỏng Vân Hi. Qua lớp song gỗ chạm trổ, họ khẽ khàng trò chuyện. Lâm Vũ đưa cho cô một túi hạt giống nhỏ, anh nói rằng ở quê hương anh, loài hoa này chỉ nở khi gặp được người thực sự trân trọng nó. Anh khẽ chạm vào bàn tay cô qua khe cửa, hơi ấm từ đầu ngón tay anh khiến Vân Hi suýt chút nữa rơi nước mắt. Cảm giác ấy thật giống với những tình bạn thuần khiết ở hiện đại, không toan tính quyền lực, không xiềng xích nô lệ.

Họ cùng nhau mơ về một ngày có thể rời khỏi phủ Thế tử này, rời xa những âm mưu tranh quyền đoạt vị đang sục sôi ngoài kia. Lâm Vũ hứa rằng nếu anh có cơ hội trở về vương quốc của mình, anh nhất định sẽ đưa cô đi theo, trao cho cô một danh phận tự do nhất. Vân Hi tựa đầu vào cánh cửa gỗ, lòng nhẹ nhõm hơn bao giờ hết. Cô không hề biết rằng, mọi hành động lén lút của mình đều đã rơi vào tầm mắt của những kẻ trung thành với Thế tử.

Bên ngoài phủ, bóng tối của vương triều đang dần nuốt chửng những tia sáng cuối cùng. Cuộc chiến giành ngai vàng không cho phép bất kỳ sự mềm yếu hay phản bội nào tồn tại. Vân Hi càng tìm thấy niềm an ủi nơi Lâm Vũ, thì bản năng chiếm hữu và sự tàn bạo của Thế tử lại càng được nuôi dưỡng trong thầm lặng, chờ đợi một ngày bùng phát thành một cơn thảm sát đẫm máu để khẳng định rằng: cô chỉ có thể thuộc về một mình hắn, dù là linh hồn hay thể xác