Những ngày bị giam cầm trong phủ Thế tử, Vân Hi dần quen với sự hiện diện của bóng tối. Thế tử không tra hỏi cô, nhưng sự im lặng của hắn còn đáng sợ hơn mọi lời đe dọa. Mỗi tối, hắn đều ghé qua, chỉ để ngồi uống trà và quan sát cô đọc sách, ánh mắt hắn dán chặt vào từng cử động của cô như một thợ săn đang thưởng thức con mồi trong lồng. Sự chiếm hữu thầm lặng ấy khiến Vân Hi cảm thấy nghẹt thở.
Cơ hội hít thở không khí bên ngoài hiếm hoi đến vào một buổi chiều khi Thế tử lệnh cho người đưa cô ra ngự uyển phía sau phủ để dạo mát. Dù sợi xích bạc dưới chân vẫn lạch cạch theo từng nhịp bước, nhưng làn gió nhẹ và hương hoa cỏ khiến tâm hồn cô dịu lại đôi chút. Tại một góc khuất của vườn thượng uyển, bên cạnh hồ cá chép đỏ, Vân Hi bắt gặp một bóng dáng đang ngồi trầm ngâm bên bàn cờ đá.
Người nam nhân đó có vẻ ngoài thanh tú, khí chất ôn nhu như ngọc, hoàn toàn đối lập với sự lạnh lùng tàn nhẫn của Thế tử. Anh mặc một bộ cẩm bào màu nhạt, đôi mắt ẩn chứa một nỗi buồn sâu thẳm của kẻ tha hương. Ngay khi nhìn thấy Vân Hi cùng sợi xích bạc trên cổ chân cô, ánh mắt anh thoáng hiện lên một sự xót xa và đồng cảm lạ kỳ. Anh chính là Lâm Vũ, Thế tử của vương triều phương Nam, kẻ đang phải sống kiếp con tin tại đây sau một cuộc chiến bại.
Khi quân lính canh giữ Vân Hi bị thu hút bởi một cuộc tranh cãi phía xa, Lâm Vũ đã chủ động tiến lại gần. Anh không nhìn cô bằng ánh mắt khinh miệt dành cho một nô lệ, mà bằng sự trân trọng của một người cùng chung cảnh ngộ "chim chậu cá lồng". Chỉ qua vài câu trò chuyện ngắn ngủi, Vân Hi kinh ngạc nhận ra Lâm Vũ có những suy nghĩ rất tiến bộ, thậm chí anh còn hiểu những triết lý về tự do mà cô hằng khao khát. Anh kể cho cô nghe về quê hương đầy nắng gió của mình, về những cánh đồng hoa bất tận, nơi không có sự chiếm hữu cực đoan hay xiềng xích.
Sự xuất hiện của Lâm Vũ giống như một dòng suối mát lành chảy vào cuộc đời u tối của Vân Hi. Anh không chỉ là người bạn tâm giao, mà còn là người duy nhất nhìn thấy linh hồn của cô đằng sau cái mác "vật phẩm" của Thế tử. Lâm Vũ bí mật tặng cô một quyển sách về dược thảo, khẽ dặn cô hãy giữ gìn sức khỏe. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, Vân Hi cảm thấy mình không còn cô độc giữa vương triều xa lạ này.
Tuy nhiên, sự ấm áp đó nhanh chóng bị dập tắt bởi một bóng đen cao lớn đổ xuống từ phía sau. Thế tử đã đứng đó từ lúc nào, đôi mắt hắn tối sầm lại khi thấy Vân Hi mỉm cười với người đàn ông khác. Hắn bước tới, thô bạo kéo Vân Hi vào lòng, bàn tay siết chặt eo cô như muốn bóp nát. Hắn nhìn Lâm Vũ bằng ánh mắt đầy sát khí, một lời cảnh cáo không thành tiếng vang lên trong không gian đặc quánh: bất cứ thứ gì thuộc về hắn, kẻ khác dù chỉ nhìn thôi cũng là một tội ác. Vân Hi cảm nhận được sự run rẩy từ đôi vai mình, cô biết rằng tình bạn vừa chớm nở này sẽ là mồi lửa cho một cơn cuồng phong đẫm máu về sau.