Linh tỉnh dậy trên một chiếc sập gỗ lót đệm gấm êm ái, một cảm giác xa xỉ mà cơ thể này có lẽ chưa từng được nếm trải. Mùi trầm hương thoang thoảng trong không gian làm dịu đi cái đầu đang đau như búa bổ của cô. Điều đầu tiên Linh làm là nhìn xuống chân mình. Vòng xích sắt hoen rỉ đã biến mất, thay vào đó là một dải băng trắng quấn gọn gàng quanh cổ chân bị trầy xước. Tuy nhiên, sự nhẹ nhõm đó nhanh chóng vụt tắt khi cô nhận ra cổ chân mình đang bị khóa lại bởi một sợi dây xích khác làm bằng bạc ròng, mảnh mai nhưng vô cùng chắc chắn, nối liền với chân giường.
Tiếng cửa lạch cạch mở ra, người đàn ông ấy bước vào. Hắn đã thay bộ chiến bào đẫm máu bằng một chiếc trường bào màu xanh đen thêu họa tiết mây vờn, mái tóc đen được búi gọn trong quan ngọc. Dáng vẻ của hắn lúc này toát lên sự quyền uy và lạnh lẽo tột cùng, vết thương trên vai dường như chẳng thể làm giảm đi nhu khí của một vị Thế tử. Hắn đứng bên cạnh sập, từ trên cao nhìn xuống cô như nhìn một món đồ chơi thú vị vừa tìm được trong đống đổ nát.
Hắn ngồi xuống cạnh cô, bàn tay thon dài nhưng đầy vết chai sạn vì cầm kiếm nâng cằm cô lên, ép cô phải nhìn thẳng vào mắt mình. Ánh mắt hắn không có chút ấm áp nào, chỉ có sự tò mò và một khao khát chiếm hữu nguyên thủy. Hắn lên tiếng, giọng nói trầm thấp như tiếng chuông ngân giữa đêm khuya, vang vọng khắp căn phòng vắng. Hắn nói rằng mạng sống của cô bây giờ thuộc về hắn, vì hắn đã mang cô ra khỏi bãi tha ma đó. Từ nay về sau, thế gian này không còn nữ nô lệ vô danh nào nữa. Hắn đặt cho cô cái tên Vân Hi, nghĩa là ánh rạng đông trên mây, nhưng cũng có nghĩa cô chính là thứ ánh sáng mà hắn đã nắm thóp trong lòng bàn tay.
Vân Hi định mở miệng nói nhưng cổ họng cô khô khốc. Cô nhận ra sự đối xử này không phải là sự ưu ái của một ân nhân đối với người cứu mạng, mà là sự cất giữ một vật báu của một kẻ sưu tầm. Na9 cho gọi một đám nô tì vào, lệnh cho họ tắm rửa và thay cho cô những bộ y phục lộng lẫy nhất, nhưng tuyệt đối không được tháo sợi xích bạc ở chân. Hắn muốn cô sạch sẽ, xinh đẹp để hắn ngắm nhìn, nhưng cũng muốn cô không bao giờ có thể bước chân ra khỏi phủ Thế tử nếu không có sự cho phép của hắn.
Cả ngày hôm đó, Vân Hi bị nhốt trong căn phòng xa hoa nhưng cô độc. Qua cửa sổ chạm trổ tinh xảo, cô nhìn thấy những lính canh đứng san sát nhau, thanh gươm bên hông luôn sẵn sàng tuốt vỏ. Cô hiểu rằng mình vừa thoát khỏi một chiến trường đẫm máu để bước vào một cái lồng son lộng lẫy. Thế tử không hỏi cô về tài năng quân sự, cũng không tra khảo lai lịch của cô. Hắn chỉ lặng lẽ quan sát cô từ xa, thi thoảng lại ban cho cô những món trang sức đắt tiền như cách người ta ban thưởng cho một con chim quý.
Sự chú ý của hắn dành cho cô vượt xa mức bình thường, khiến cả phủ Thế tử bắt đầu xôn xao về một "vật phẩm" đặc biệt mà chủ nhân mang về từ trận chiến. Vân Hi ngồi bên cửa sổ, tay mân mê sợi xích bạc lạnh lẽo, thầm hiểu rằng cuộc chiến thực sự của cô chỉ mới bắt đầu. Cô cần phải khiến bản thân mình trở nên hữu dụng hơn là một món đồ chơi, nếu không, cô sẽ chết dần chết mòn trong sự chiếm hữu điên cuồng này trước khi kịp tìm đường quay về nhà.