MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐế Vương Khát MáuChương 1

Đế Vương Khát Máu

Chương 1

547 từ · ~3 phút đọc

Tiết trời tháng Chạp, kinh đô vương quốc Lumina chìm trong trận tuyết lớn nhất lịch sử. Nhưng tuyết trắng không còn tinh khôi, nó bị nhuộm bởi màu đỏ sẫm của máu và màu đen của tro tàn.

Tiếng vó ngựa sắt dẫm nát sự tĩnh lặng của cung cấm. Tiêu Sát – vị vương gia của phương Bắc, kẻ được mệnh danh là "Tu La sống" – cưỡi trên lưng hắc mã, dẫn theo hàng vạn thiết kỵ tràn vào như triều dâng. Hắn không mặc hoàng bào, chỉ khoác trên mình bộ giáp đen loang lổ vết máu, ánh mắt lạnh lẽo tựa băng nghìn năm, nhìn về phía điện Kim Loan đang bốc cháy.

Trên lầu cao, Thẩm Nhược Vi đứng đó, gió tuyết thổi tung mái tóc đen dài và tà áo lụa mỏng manh. Đôi mắt nàng rưng rưng, phản chiếu cảnh tượng hãi hùng dưới chân thành: Phụ hoàng nàng – vị vua hiền từ nhưng bạc nhược – vừa bị một đường kiếm của tướng tiên phong bên địch chém gục ngay trước cửa điện. Các hoàng huynh của nàng, những người từng cùng nàng ngâm thơ dạo nhạc, giờ đây chỉ còn là những thi thể không toàn vẹn dưới vó ngựa quân thù.

"Phụ hoàng! Hoàng huynh!..."

Tiếng thét của Nhược Vi nghẹn lại nơi cổ họng. Nàng muốn lao xuống, muốn cùng chết với vương quốc này, nhưng đôi chân nàng như đóng băng tại chỗ.

Từ phía dưới, Tiêu Sát đột ngột ngước mắt lên. Giữa khói lửa mịt mù và tiếng la hét xé lòng, hắn chuẩn xác bắt gặp bóng dáng nhỏ bé, thanh cao trên lầu cao kia. Ánh mắt hắn không có sự thương hại, chỉ có một sự khao khát chiếm đoạt điên cuồng vừa trỗi dậy. Hắn khẽ nhếch môi, giọng nói trầm thấp nhưng đầy uy lực vang lên giữa tiếng binh khí va chạm:

"Bắt sống Công chúa Nhược Vi. Kẻ nào dám chạm vào một sợi tóc của nàng, trẫm sẽ tru di cửu tộc kẻ đó!"

Cánh cửa điện bị tông sầm ra. Nhược Vi lùi lại, đôi tay run rẩy cầm lấy một đoản kiếm nhỏ giấu trong ống tay áo. Nàng nhìn thấy Tiêu Sát bước vào, khí thế bức người khiến không khí như đặc quánh lại. Hắn chậm rãi tháo gỡ bao tay vương đầy máu, tiến về phía nàng như một con hổ đang vờn con mồi đã kiệt sức.

"Thẩm Nhược Vi, quốc gia của ngươi đã mất, hoàng tộc của ngươi đã tận."

Hắn vươn bàn tay to lớn, thô ráp bóp chặt lấy cằm nàng, ép nàng phải nhìn thẳng vào sự tàn khốc trong mắt hắn. Tiêu Sát kề sát tai nàng, hơi thở nóng hổi đầy mùi máu tươi phả lên làn da trắng bệch của nàng, gằn từng chữ:

"Từ nay về sau, địa ngục của ngươi chính là ở bên cạnh ta."

Nhược Vi nhìn xuống sân điện, nơi thi thể người thân vẫn còn chưa lạnh, rồi lại nhìn kẻ ác ma trước mặt. Nàng đau đớn đến mức không thể khóc thành lời, chỉ có thâm tâm gào thét một lời nguyền rủa vô vọng. Cuộc đời nàng, từ giây phút này, chính thức rơi vào bóng tối của sự cầm tù.