Tiêu Sát không đợi thuộc hạ ra tay, hắn tự mình bước qua ngưỡng cửa tẩm điện đã bị ngọn lửa liếm mất một góc. Tiếng ủng da nạm bạc nện trên sàn đá cẩm thạch phát ra những âm thanh khô khốc, mỗi nhịp bước như một nhát búa nện thẳng vào trái tim đang run rẩy của Thẩm Nhược Vi. Khói xám luồn lách qua các kẽ hở, quẩn quanh dưới chân hắn như một đám mây chết chóc.
Nhược Vi lùi dần về phía giường lớn, bàn tay siết chặt chuôi đoản kiếm đến mức các đầu ngón tay trắng bệch. Nàng nhìn kẻ vừa mới tàn sát cả gia tộc mình, đôi mắt phượng vốn thanh thuần giờ đây tràn ngập u uất và căm hận. Nhưng Tiêu Sát dường như chẳng hề bận tâm đến sự thù ghét đó. Hắn dừng bước, đứng cách nàng chỉ vài sải chân, thản nhiên quan sát con mồi đang trong cơn tuyệt vọng.
Ánh mắt hắn không chỉ đơn thuần là sự lạnh lẽo của kẻ thắng trận, mà còn ẩn chứa một luồng dục vọng nguyên thủy, nóng rực và thèm khát. Hắn nhìn từ mái tóc rối bời rủ xuống bờ vai gầy, dừng lại ở chiếc cổ trắng ngần đang phập phồng vì sợ hãi, rồi khóa chặt vào đôi môi đang mím chặt của nàng. Trong thâm tâm Tiêu Sát, cảnh tượng nàng đứng giữa đống đổ nát của vương quốc, thanh cao mà thảm hại, lại chính là liều thuốc độc kích thích bản năng chinh phục mạnh mẽ nhất trong hắn.
Nhược Vi nhận ra sự nguy hiểm trong ánh mắt ấy, nàng đột ngột vung đoản kiếm định đâm vào cổ họng mình. Nàng thà chết để giữ lấy tôn nghiêm của một công chúa Lumina còn hơn là rơi vào tay tên bạo quân này. Thế nhưng, tốc độ của Tiêu Sát còn nhanh hơn cả ý nghĩ của nàng. Hắn lao đến như một cơn lốc, bàn tay to lớn bóp chặt lấy cổ tay nàng, một lực đạo tàn nhẫn khiến đoản kiếm rơi xuống sàn với tiếng leng keng chói tai.
Hắn ép sát nàng vào cột trụ chạm rồng của tẩm điện. Sức nặng của bộ giáp sắt lạnh lẽo đè lên lồng ngực mảnh mai khiến nàng khó thở. Tiêu Sát cúi thấp đầu, vùi mặt vào hõm cổ nàng, hít một hơi thật sâu mùi hương hoa lan vương trên cơ thể nàng, mùi hương mà hắn đã khao khát suốt nhiều năm dài chinh chiến phương Bắc. Hắn cười thấp trong cổ họng, một âm thanh khản đục đầy vẻ thỏa mãn.
Hắn không vội vàng chiếm đoạt nàng bằng vũ lực thô thiển ngay lúc này, mà thay vào đó, hắn dùng bàn tay còn dính vệt máu khô vuốt ve gò má nàng, để lại những vệt đỏ hoen ố trên làn da như ngọc sứ. Tiêu Sát thì thầm, giọng nói như tiếng quỷ sa tăng thì thầm bên tai nàng rằng mọi thứ thuộc về nàng, từ hơi thở này, nhịp tim này cho đến linh hồn đau khổ này, kể từ giây phút kinh đô thất thủ đã thuộc quyền sở hữu của một mình hắn.
Nhược Vi nhắm nghiền mắt, cảm nhận sự nhục nhã đang dâng trào. Nàng biết, cánh cửa tẩm điện này khép lại cũng là lúc cuộc đời tự do của nàng kết thúc. Hắn không chỉ bắt sống nàng, mà hắn đang bắt đầu bẻ gãy ý chí của nàng, biến nàng thành một món đồ chơi quý giá nhất trong bộ sưu tập chiến công của vị tân đế tàn bạo.