Đoàn quân chiến thắng rời khỏi kinh thành Lumina khi tàn tro vẫn còn bay lơ lửng trong không trung. Tiêu Sát không để Nhược Vi ngồi trong những cỗ xe ngựa thông thường dành cho tù binh hay phi tần. Hắn ra lệnh cho thợ thủ công lành nghề nhất chế tác một chiếc lồng vàng ròng, bốn phía bao phủ bởi lớp rèm lụa mỏng manh đến mức chỉ cần một cơn gió nhẹ cũng đủ để lộ ra bóng dáng người bên trong. Chiếc lồng ấy được đặt trang trọng trên một cỗ xe lớn, kéo đi giữa hàng vạn binh sĩ, biến Nhược Vi thành một món chiến lợi phẩm rực rỡ nhưng đầy tủi nhục để quân đội Bắc Kinh chiêm ngưỡng.
Nhược Vi ngồi thu mình ở góc lồng, đôi chân trần bị khóa bởi một sợi xích vàng mảnh nhưng chắc chắn, nối liền với trục chính của cỗ xe. Tiếng xích sắt va chạm vào vàng ròng tạo nên những âm thanh lanh lảnh, đều đặn như nhịp gõ của đồng hồ tử thần. Nàng nhìn qua lớp rèm thưa, thấy quê hương mình lùi xa dần, thấy những con đường quen thuộc giờ đây chất đầy xác người và vương vãi những mảnh vụn của sự phồn hoa cũ. Nàng không khóc, bởi nước mắt dường như đã cạn khô từ đêm kinh hoàng tại tẩm điện, chỉ còn lại sự căm hận âm ỉ cháy trong lồng ngực.
Suốt dọc đường hành quân về phương Bắc, Tiêu Sát luôn cưỡi hắc mã đi ngay cạnh chiếc lồng vàng. Hắn không nói lời nào, nhưng ánh mắt thỉnh thoảng lại quét qua lớp rèm lụa, như để chắc chắn rằng vật báu của mình vẫn còn đó. Mỗi khi đoàn quân dừng lại nghỉ ngơi, hắn sẽ đích thân vén rèm bước vào. Không gian trong lồng chật hẹp, hơi thở và mùi trầm hương từ người hắn bao trùm lấy nàng, tạo nên một sự áp bức đến nghẹt thở.
Có những lúc, Tiêu Sát sẽ cưỡng ép nàng nhìn ra bên ngoài, nhìn những người dân Lumina đang bị áp giải đi làm nô lệ. Hắn muốn nàng hiểu rằng, sự sống chết của những người đó nằm trong tay nàng, và sự an phận của nàng là cái giá để hắn ban phát sự thương hại cho bọn họ. Sự chiếm hữu của hắn không chỉ dừng lại ở thân thể, mà hắn đang dùng sự tàn bạo để xiềng xích cả tâm hồn nàng, bắt nàng phải lệ thuộc vào hắn để cứu vãn những gì còn sót lại của vương quốc.
Thời tiết càng về phương Bắc càng lạnh giá, tuyết bắt đầu rơi nặng hạt bám vào những thanh lồng vàng rực rỡ. Nhược Vi co rúm người vì cái lạnh, nhưng tuyệt nhiên không mở miệng cầu xin. Tiêu Sát thấy vậy, hắn cởi bỏ lớp áo choàng lông cáo đại bàng của mình, thô bạo quấn chặt lấy nàng. Hắn giữ lấy gáy nàng, ép trán mình vào trán nàng, cảm nhận cái lạnh buốt từ da thịt đối phương. Trong không gian nhỏ bé của chiếc lồng di động, hắn gằn giọng khẳng định rằng dù nàng có hóa thành tro bụi, tro bụi đó cũng phải nằm trong lòng bàn tay hắn.
Đoàn người cứ thế tiến về Bắc Kinh, nơi một cung điện lộng lẫy nhưng lạnh lẽo đang chờ đợi để giam giữ con chim phượng hoàng gãy cánh. Nhược Vi nhìn về phía trước, nơi chân trời mịt mù, nàng biết rằng mỗi bước chân của cỗ xe này đều đang kéo nàng sâu hơn vào một vũng lầy của dục vọng và quyền lực mà nàng có lẽ sẽ chẳng bao giờ thoát ra được.