Đại điện của hoàng cung Bắc Kinh đêm nay rực rỡ ánh đèn dầu, hương rượu nồng nặc hòa quyện với mùi trầm hương ngào ngạt. Tiêu Sát ngồi trên ngai vàng cao cao tại thượng, đôi mắt sắc lẹm nhìn xuống hàng trăm quan viên đang chúc tụng công trạng chinh phục phương Nam. Không khí hào hứng của kẻ thắng trận bao trùm khắp nơi, nhưng chỉ cần một cái phất tay của Tiêu Sát, toàn bộ dàn nhạc bỗng chốc im bặt, nhường chỗ cho một sự im lặng đầy căng thẳng.
Hắn khẽ nhấp một ngụm rượu mạnh, chất lỏng đỏ như máu tràn qua môi, rồi chậm rãi ra lệnh truyền Thẩm Nhược Vi vào điện. Cánh cửa lớn mở ra, Nhược Vi bước vào trong bộ váy lụa mỏng manh đến mức gần như trong suốt, tà áo dài thướt tha nhưng dưới chân lại là đôi xiềng xích vàng phát ra tiếng kêu lanh lảnh theo mỗi nhịp bước. Nàng không còn là công chúa cao quý của Lumina, mà hiện hiện trước mặt bá quan như một món đồ tiêu khiển không hơn không kém.
Tiêu Sát nhìn nàng bằng ánh mắt nóng bỏng, một sự thèm khát không hề che giấu trước mặt quần thần. Hắn đặt chén rượu xuống, giọng nói trầm thấp uy nghiêm vang dội khắp đại điện, yêu cầu nàng phải thực hiện điệu múa "Thiên Diệp" – điệu múa vốn chỉ dành cho những đại lễ trang nghiêm nhất của vương quốc Lumina, nhưng giờ đây bị hắn gọi bằng cái tên đầy nhục nhã: điệu múa Vong quốc.
Nhược Vi đứng sững giữa điện, đôi môi run rẩy vì uất ức. Nàng biết, nếu nàng múa, nàng sẽ tự tay chà đạp lên linh hồn của tổ tiên mình; nhưng nếu nàng từ chối, những người dân Lumina đang bị giam cầm ngoài kia sẽ phải trả giá bằng máu. Tiêu Sát dường như đọc được sự giằng xé trong mắt nàng, hắn khẽ tựa lưng vào ngai vàng, tay chống cằm, chờ đợi sự sụp đổ của một niềm kiêu hãnh.
Tiếng sáo trúc trỗi dậy, u sầu và thê lương. Nhược Vi bắt đầu chuyển động, đôi tay nàng mềm mại tựa nhành liễu, nhưng mỗi bước xoay người lại là một lần sợi xích vàng cứa vào cổ chân đau đớn. Nàng múa giữa những tiếng cười nói, giữa những ánh mắt thô thiển của đám võ tướng đang say khướt. Nước mắt nàng lặng lẽ rơi, nhưng nàng vẫn phải ép bản thân hoàn thành những động tác uyển chuyển nhất, đẹp đẽ nhất trong nỗi đau đớn tột cùng.
Chứng kiến vẻ đẹp lộng lẫy và thảm hại ấy, dục vọng chiếm hữu trong lòng Tiêu Sát càng trỗi dậy mãnh liệt. Hắn không đợi nàng múa xong, bất ngờ đứng dậy bước xuống khỏi ngai vàng, sải bước dài đến giữa điện. Trước sự kinh ngạc của bá quan, hắn thô bạo túm lấy eo Nhược Vi, nhấc bổng nàng lên rồi vác lên vai. Hắn không để tâm đến những lời xì xầm xung quanh, chỉ để lại một câu nói lạnh lùng rằng buổi tiệc kết thúc tại đây, rồi hiên ngang mang "chiến lợi phẩm" của mình trở về tẩm điện tư riêng.
Đêm nay, điệu múa ấy không chỉ kết thúc một vương triều cũ, mà còn chính thức mở ra một chương mới đầy tăm tối và xiềng xích cho người con gái mang tên Nhược Vi trong vòng tay kẻ thù.