MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐế Vương Khát MáuChương 5

Đế Vương Khát Máu

Chương 5

597 từ · ~3 phút đọc

Tiêu Sát vác Nhược Vi trên vai, sải bước dài qua những hành lang hun hút gió của cung cấm. Tiếng gào thét, tiếng nhạc tiệc xa dần, chỉ còn lại tiếng hơi thở dồn dập của nàng và tiếng ủng da nện xuống sàn đá đầy áp lực. Khi cánh cửa tẩm điện nặng nề đóng sầm lại, hắn thô bạo ném nàng lên chiếc giường rộng lớn phủ đầy gấm vóc. Nhược Vi bị choáng váng, mái tóc đen dài xõa tung trên nền nệm đỏ thẫm, đôi mắt nàng bừng lên một tia quyết tuyệt cuối cùng.

Nàng không thể chịu đựng thêm sự nhục nhã này, không thể chịu được cảnh bản thân trở thành món đồ chơi bị đem ra phô diễn trước vạn người. Trong lúc Tiêu Sát đang thong thả cởi bỏ lớp giáp tay nặng nề, Nhược Vi nhanh như chớp rút chiếc trâm cài bằng vàng ròng sắc nhọn đang lỏng lẻo trên búi tóc. Nàng không chút do dự, dùng hết sức bình sinh đâm thẳng mũi trâm vào cổ họng mình, hy vọng một cái chết nhanh chóng sẽ giải thoát nàng khỏi vòng vây của bạo quân.

Thế nhưng, Tiêu Sát dường như có đôi mắt ở sau lưng. Một tiếng "vút" xé gió vang lên, bàn tay to lớn của hắn chộp lấy cổ tay nàng ngay khi mũi trâm chỉ còn cách làn da trắng ngần một phân. Sức mạnh của hắn khủng khiếp đến mức Nhược Vi nghe thấy tiếng xương khớp của mình kêu răng rắc. Một cơn đau buốt thấu tận tim gan truyền đến, khiến bàn tay nàng mất sạch lực đạo, chiếc trâm vàng rơi xuống nệm, phát ra một tiếng động nhỏ nhoi nhưng tuyệt vọng.

Tiêu Sát không buông tay, hắn từ từ tăng thêm lực bóp. Hắn ép sát gương mặt lạnh băng của mình vào sát mặt nàng, đôi mắt đỏ ngầu vì giận dữ. Hắn không thể tin được rằng con mồi mà hắn dày công bắt giữ lại dám tìm cách thoát khỏi hắn bằng cách cực đoan nhất. Cơn thịnh nộ của vị đế vương bùng phát, hắn gằn giọng qua kẽ răng, hỏi nàng rằng ai cho phép nàng tự quyết định sự sống chết của bản thân khi cơ thể này đã được hắn đóng dấu chủ quyền.

Cổ tay của Nhược Vi dưới sức ép tàn nhẫn của hắn bắt đầu sưng tấy, tím tái. Nàng cắn chặt môi đến bật máu để không phát ra tiếng rên rỉ, ánh mắt vẫn quật cường nhìn thẳng vào hắn như một lời thách thức. Sự kháng cự đó không làm Tiêu Sát chùn bước, ngược lại nó càng thổi bùng ngọn lửa chiếm hữu bệnh hoạn trong lòng hắn. Hắn bóp nát sự phản kháng của nàng theo nghĩa đen, nghiến chặt cổ tay nàng cho đến khi nàng kiệt sức, lịm dần trong cơn đau đớn tột cùng.

Hắn nhặt chiếc trâm cài lên, lạnh lùng ném nó ra khỏi cửa sổ, rồi cúi xuống nhìn nàng bằng một ánh mắt thâm trầm. Hắn thầm thề rằng sẽ tước đoạt mọi thứ có thể giúp nàng tự sát, sẽ biến cung điện này thành một chiếc lồng không lối thoát, nơi nàng chỉ có thể hít thở bằng ân huệ của hắn. Sự phản kháng đầu tiên của Nhược Vi thất bại thảm hại, để lại trên cổ tay nàng một vết bầm tím vĩnh viễn không bao giờ phai nhòa, một minh chứng cho sự xiềng xích tàn bạo của Tiêu Sát.