MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐế Vương Khát MáuChương 15

Đế Vương Khát Máu

Chương 15

612 từ · ~4 phút đọc

Sự ghen tuông của Tiêu Sát không phải là một cơn giận nhất thời, nó là một thứ nọc độc ngấm sâu, đòi hỏi phải được gột rửa bằng sự đau đớn tột cùng của kẻ khác. Sáng hôm sau, khi sương mù phương Bắc còn chưa kịp tan, hắn không cho phép Nhược Vi mặc những bộ cung y rườm rà, mà chỉ quấn lên người nàng một chiếc áo choàng lông cáo trắng muốt, rồi thô bạo lôi nàng ra phía lễ đài của pháp trường ngầm trong cung.

Nhược Vi bị ép ngồi trên một chiếc ghế bành bằng gỗ mun đặt ngay sát mép vực của đài hành hình. Dưới kia, Lâm Vũ bị xích vào cột đá, toàn thân không còn chỗ nào nguyên vẹn sau một đêm tra tấn. Tiêu Sát đứng sau lưng Nhược Vi, đôi bàn tay to lớn siết chặt lấy vai nàng, ép nàng phải nhìn thẳng xuống dưới. Hắn ra lệnh cho đao phủ bắt đầu, và nhấn mạnh rằng nếu nàng dám nhắm mắt dù chỉ một giây, hắn sẽ bắt đầu cắt da thịt của Lâm Vũ ngay từ những chỗ hiểm yếu nhất để kéo dài sự đau đớn.

Cuộc hành hình diễn ra trong sự im lặng đáng sợ, chỉ có tiếng roi sắt xé gió và tiếng xương gãy răng rắc. Tiêu Sát cúi xuống, thì thầm bên tai Nhược Vi rằng mỗi nhát đao hạ xuống đều là vì sự "phản bội" trong ánh mắt của nàng ngày hôm qua. Hắn muốn nàng thấy rõ cái giá của việc nhìn người đàn ông khác. Khi Lâm Vũ bị đóng đinh xuyên qua đôi mắt – đôi mắt đã lén nhìn về phía công chúa của mình – Nhược Vi không kìm được mà bật ra một tiếng thét nghẹn ngào. Nhưng ngay lập tức, Tiêu Sát bóp chặt cằm nàng, ép nàng phải nhìn cảnh máu tươi trào ra, nhuộm đỏ cả mặt đất bên dưới.

Sự "bạo" của Tiêu Sát không chỉ nằm ở máu me, mà nằm ở cách hắn thưởng thức sự sụp đổ của nàng. Hắn dùng bàn tay vừa vặn vẹo cơ thể nàng đêm qua để lau đi những giọt nước mắt nóng hổi trên mặt nàng, rồi thản nhiên nói rằng đây chính là sự "trung thành" mà hắn đòi hỏi. Hắn muốn biến ký ức về Lâm Vũ – một mảnh ký ức đẹp đẽ cuối cùng về vương quốc Lumina – thành một cơn ác mộng đẫm máu mà mỗi khi nhắm mắt nàng lại thấy rùng mình.

Khi Lâm Vũ trút hơi thở cuối cùng trong tư thế bị phanh thây, Nhược Vi hoàn toàn khuỵu xuống. Tâm trí nàng như bị xé toạc ra cùng với cái xác dưới kia. Nàng nhìn Tiêu Sát, kẻ đang mỉm cười hài lòng với kiệt tác tàn ác của mình, và nhận ra rằng sự chiếm hữu của hắn đã biến thành một loại tín ngưỡng điên rồ. Hắn không cần nàng yêu hắn, hắn cần nàng sợ hắn đến mức dù trong ý nghĩ cũng không dám chứa đựng ai khác.

Buổi chiều hôm đó, Tiêu Sát bế nàng trở về tẩm điện trong sự im lặng tuyệt đối. Nhược Vi không còn sức để phản kháng, nàng nằm trong tay hắn như một cái xác không hồn, đôi mắt rỗng tuếch vẫn còn ám ảnh bởi màu máu đỏ sẫm của người thị vệ cũ. Sự chiếm hữu của bạo quân đã đạt đến một tầng thứ mới: hắn đã dùng máu của kẻ trung thần để xây nên một bức tường ngăn cách nàng vĩnh viễn với quá khứ.