MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐế Vương Khát MáuChương 14

Đế Vương Khát Máu

Chương 14

629 từ · ~4 phút đọc

Sự yên tĩnh giả tạo trong tẩm điện bị phá vỡ vào một buổi chiều tà, khi Tiêu Sát quyết định đưa Nhược Vi ra ngự hoa viên để "ban ân" chút không khí trong lành. Hắn nắm chặt tay nàng, những ngón tay đan xen như gông cùm, dắt nàng đi giữa những dải lụa đỏ rực treo khắp các hành lang. Nhược Vi cúi đầu, đôi chuông bạc nơi cổ chân phát ra những tiếng kêu khe khẽ, nhắc nhở nàng về sự hiện diện không thể tách rời của kẻ bên cạnh.

Thế nhưng, số phận trêu ngươi khi đoàn người đi ngang qua khu vực luyện binh của cấm vệ quân. Giữa hàng ngũ những binh sĩ đang quỳ rạp, Nhược Vi vô tình thoáng thấy một gương mặt quen thuộc. Đó là Lâm Vũ – vị thống lĩnh thị vệ từng thề chết để bảo vệ nàng năm xưa, người mà nàng ngỡ đã vùi thây nơi chiến địa. Trong một khoảnh khắc bản năng, đôi mắt vốn đã khô cạn của Nhược Vi chợt lóe lên một tia sáng kinh ngạc và đau xót. Nàng khựng lại, ánh nhìn đóng đinh vào người đàn ông đang cúi đầu kia, đôi môi mím chặt như muốn ngăn một tiếng gọi thốt ra.

Chỉ một giây ngắn ngủi đó thôi cũng đủ để cơn bão lòng trong Tiêu Sát bùng nổ. Hắn cảm nhận được sự run rẩy từ bàn tay nàng, cảm nhận được nhịp tim nàng đột ngột tăng nhanh không phải vì hắn. Ánh mắt hắn ngay lập tức hóa thành lưỡi dao sắc lạnh, quét qua người thị vệ đang quỳ dưới đất. Cơn ghen tuông của một kẻ cuồng chiếm hữu không cần lý lẽ, nó chỉ cần một mồi lửa nhỏ để thiêu rụi tất cả.

Tiêu Sát không nói một lời, hắn thô bạo túm lấy tóc Nhược Vi, ép nàng phải nhìn thẳng vào hắn, rồi lại bắt nàng nhìn về phía Lâm Vũ. Hắn cười, một điệu cười mang theo hơi thở của tử thần. Hắn hỏi nàng rằng có phải ánh mắt đó là sự luyến tiếc dành cho quá khứ, hay là sự hy vọng vào một kẻ không có tư cách ngay cả việc ngước nhìn gấu váy của nàng. Nhược Vi bàng hoàng, nàng vội vã lắc đầu, đôi môi tái nhợt định giải thích nhưng Tiêu Sát đã mất hết kiên nhẫn.

Hắn ra lệnh cho thị vệ bắt giữ Lâm Vũ ngay tại chỗ. Trước mặt hàng trăm binh sĩ và dưới ánh mắt kinh hoàng của Nhược Vi, Tiêu Sát rút thanh bảo kiếm đeo bên hông, chĩa thẳng vào lồng ngực kẻ tội nghiệp kia. Hắn gằn giọng, tuyên bố rằng bất cứ thứ gì khiến đôi mắt của "Nô" rời khỏi hắn đều là cái gai cần phải nhổ bỏ. Hắn bắt Nhược Vi phải chứng kiến cảnh người quen cũ bị lôi đi vào ngục tối để chờ đợi một hình phạt khủng khiếp hơn cả cái chết.

Cơn ghen của Tiêu Sát không dừng lại ở đó. Hắn thô bạo kéo nàng trở về tẩm điện, ném nàng xuống giường rồng và ra lệnh đóng chặt mọi cửa sổ. Hắn gào lên rằng từ nay về sau, nếu nàng còn dám để bất kỳ bóng hình nào khác lọt vào đôi mắt này, hắn sẽ không chỉ giết kẻ đó, mà sẽ khiến nàng phải hối hận vì đã sinh ra trên đời. Đêm đó, trong bóng tối ngột ngạt, sự chiếm hữu của bạo quân trở nên điên cuồng và thô bạo hơn bao giờ hết, như thể hắn muốn dùng hành động để xóa sạch dấu vết của người đàn ông kia ra khỏi trí nhớ của nàng.