Sau cuộc thanh trừng đẫm máu ở hậu cung, Tiêu Sát càng trở nên cực đoan hơn trong việc kiểm soát tâm trí của Nhược Vi. Hắn nhận ra rằng chỉ xích chân và giam giữ thân xác nàng là chưa đủ; hắn muốn nàng phải tự khắc sâu vào đại não mình sự lệ thuộc tuyệt đối. Một buổi sáng, hắn không mang đến những món trang sức lộng lẫy, mà sai người mang vào một chồng sách cổ dày cộm. Đó là những bản "Nữ tắc" và "Nữ huấn" được hắn đích thân phê chú bằng mực đỏ, mỗi dòng chữ đều như một sợi dây thừng siết chặt lấy tư duy của người phụ nữ.
Tiêu Sát ngồi tựa vào ghế bành, đôi chân gác lên cạnh giường rồng, tay mân mê thanh đoản kiếm sắc lạnh. Hắn ép Nhược Vi phải quỳ dưới chân mình, đọc đi đọc lại những điều luật về sự phục tùng, về việc người phụ nữ phải coi phu quân là bầu trời duy nhất. Mỗi khi nàng đọc sai hoặc giọng nói có chút run rẩy, hắn lại dùng mũi kiếm nâng cằm nàng lên, ép nàng phải nhìn thẳng vào mắt hắn. Hắn ban ra một mệnh lệnh quái đản: từ nay về sau, đôi mắt này không được phép nhìn xuống đất, không được nhìn vào bất kỳ ai khác, kể cả những cung nữ thân cận. Mỗi lần hắn xuất hiện, ánh mắt nàng chỉ được phép dừng lại trên gương mặt hắn, hoặc là không gì cả.
Sự chiếm hữu này đã vượt xa khỏi những đụng chạm thể xác. Tiêu Sát muốn trở thành cả thế giới của nàng, thành nguồn ánh sáng duy nhất mà đôi mắt nàng được phép thu nhận. Hắn bắt đầu loại bỏ tất cả những tấm gương trong tẩm điện, để nàng không thể nhìn thấy chính mình, mà chỉ có thể nhìn thấy hình bóng của nàng phản chiếu trong con ngươi đen thẳm của hắn. Hắn nói rằng nàng không cần biết mình xinh đẹp ra sao, chỉ cần biết hắn hài lòng là đủ.
Có lần, khi một tiểu thái giám vào dâng trà lén ngước mắt nhìn về phía nàng, Tiêu Sát ngay lập tức dùng tay che kín mắt Nhược Vi, rồi ra lệnh móc mắt kẻ kia ngay tại chỗ. Tiếng kêu la thảm thiết vang lên, nhưng Nhược Vi chỉ thấy một màu đen tối tăm từ bàn tay to lớn của bạo quân. Hắn thì thầm vào tai nàng, giọng điệu vừa âu yếm vừa đe dọa, rằng đôi mắt này là báu vật hắn đã dùng vương quốc để đổi lấy, nên chỉ có hắn mới có tư cách được nàng nhìn ngắm.
Nhược Vi cảm thấy mình như một con chim bị che mắt để luyện tập sự trung thành. Nàng bị ép học cách từ bỏ cái tôi, từ bỏ quyền được nhìn thấy thế gian xanh tươi để đổi lấy một màu xám xịt của quyền lực và dục vọng chiếm hữu. Trong bóng tối của tẩm điện, nàng bắt đầu quên mất hình dáng của bầu trời, quên mất sắc hoa của mùa xuân, trong ký ức của nàng giờ đây chỉ còn lại gương mặt tuấn mỹ nhưng lạnh khốc của Tiêu Sát – kẻ vừa là phu quân, vừa là chủ nhân, vừa là ngục tù của cả đời nàng.