Tin đồn về một vị "Quý phi" bí ẩn được Hoàng đế sủng ái đến mức cực đoan, giấu kín trong tẩm điện không cho ai bái kiến, đã sớm trở thành cái gai trong mắt những phi tần từ các bộ tộc phương Bắc được đưa vào cung trước đó. Trong số đó, Lan Tần – con gái của một vị đại tướng quân có công khai quốc – là kẻ không cam tâm nhất. Ả cho rằng mình xinh đẹp, dòng dõi hiển hách, lại chưa một lần được Tiêu Sát chạm vào, vậy mà một công chúa vong quốc lại được hắn cung phụng như báu vật.
Lợi dụng lúc Tiêu Sát rời cung đi tế đàn ngoài thành, Lan Tần đã mua chuộc đám thái giám canh gác, ngang nhiên xông vào tẩm điện của Nhược Vi. Nhìn thấy Nhược Vi đang ngồi bên cửa sổ, đôi chân mang vòng ngọc huyết gắn chuông nhỏ lấp lánh, gương mặt thanh tú thoát tục, cơn ghen tuông của Lan Tần bùng phát. Ả không chỉ buông lời sỉ nhục Nhược Vi là thứ nô lệ rẻ tiền, mà còn ra lệnh cho cung nữ đi cùng dùng nước trà nóng dội thẳng vào đôi tay ngọc ngà của nàng. Lan Tần còn ác độc muốn dùng dao rạch nát gương mặt đã mê hoặc Hoàng đế, hòng triệt hạ sự sủng ái này vĩnh viễn.
Thế nhưng, Lan Tần đã lầm. Tiêu Sát chưa bao giờ thực sự rời mắt khỏi Nhược Vi. Hệ thống mật thám của hắn hiện diện ở khắp mọi ngóc ngách. Khi lưỡi dao trong tay Lan Tần chỉ còn cách mặt Nhược Vi vài tấc, cánh cửa tẩm điện một lần nữa bị đá văng. Tiêu Sát bước vào, sát khí tỏa ra lạnh lẽo hơn cả tuyết phương Bắc. Không một lời hỏi han, hắn lao đến bóp nghẹt cổ Lan Tần, nhấc bổng ả lên không trung trước sự kinh hoàng của tất cả những kẻ có mặt.
Tiêu Sát không dùng pháp luật để xét xử, hắn dùng sự tàn bạo của một kẻ chiếm hữu bị xâm phạm lãnh thổ. Ngay tại sân điện, hắn ra lệnh cho thị vệ lôi tất cả những kẻ đi theo Lan Tần ra ngoài xử tử bằng cách lăng trì. Riêng Lan Tần, hắn bắt ả phải chứng kiến cảnh đôi tay vừa định hãm hại Nhược Vi bị chặt đứt từng đoạn một. Tiếng gào thét của ả vang vọng khắp hậu cung, nhưng Tiêu Sát chỉ bình thản quay sang ôm lấy Nhược Vi vào lòng, bàn tay hắn che kín mắt nàng, không để nàng nhìn thấy cảnh máu me nhưng lại ép nàng phải nghe từng tiếng kêu thảm thiết.
Hắn ghé sát tai Nhược Vi, giọng nói chứa đựng sự tàn nhẫn đến điên dại rằng bất cứ ai chạm vào nàng, dù chỉ là một ý nghĩ, cũng phải trả giá bằng mạng sống. Đêm đó, hậu cung nhuốm máu, mùi tanh nồng bao trùm cả một vùng. Tiêu Sát dùng cái chết của Lan Tần để cảnh cáo cả thiên hạ: Nhược Vi là báu vật riêng của hắn, một thứ cấm kỵ mà bất kỳ kẻ nào bén mảng tới đều sẽ nhận kết cục thê thảm nhất.
Nhược Vi rúc sâu vào lòng hắn, thân thể run rẩy không phải vì cảm động, mà vì nàng nhận ra rằng sự "sủng ái" này thực chất là một sự giam cầm đẫm máu. Hắn không bảo vệ nàng vì yêu, mà bảo vệ nàng như bảo vệ một món đồ sở hữu độc quyền, sẵn sàng tiêu diệt cả thế giới chỉ để giữ lấy nó cho riêng mình.